Khi vừa rời khỏi trấn nhỏ chạy lên đường đèo, điện thoại trong túi anb chợt reo lên. Lạc Dịch bắt máy, đầu dây bên kia là giọng khẩn cấp của A Mẫn: “Ông chủ, xảy ra chuyện rồi! Mực nước trên núi tăng vọt, nhóm sinh viên kia có mấy người bị mắt kẹt trong dòng nước rồi”.
Rửa mặt ăn sáng xong, Chu Dao gọi Tô Lâm Lâm cùng đến phòng giặt. Lúc khệ nên bê giỏ đồ đi ra, họ tình cờ bắt gặp Lạc Dịch cầm mấy bộ quần áo đi vào.
Tô Lâm Lâm vui vẻ chào: “Ông chủ Lạc”.
Lạc Dịch khẽ cong khoé môi coi như đáp lại.
Quả nhiên là anh gặp ai chào cũng cười, chỉ làm mặt lạnh với cô thôi. Lúc đi ngang qua nhau, Chu Dao không nhịn được trừng mắt nhìn anh. Lạc Dịch cảm thấy gì đó, nhưng khoé mắt không trông thấy rõ, khi quay đầu lại chỉ nhìn thấy mái tóc của cô.
Lạc Dịch đi đến máy giặt, vừa định vứt quần áo vào lại thấy một mảnh vải đen xoắn nằm dưới đáy lồng. Anh tưởng là tất bèn cúi xuống nhặt, nhưng kéo ra lại thấy đó là một chiếc áo ngực bằng ren mỏng tang. Cúp ngực được may bằng vải ren hoa văn trong suốt, chỉ có nói quan trọng mới đính hai nhuỵ hoa đào màu đen, khêu gợi đến mức khiến người ta máu nóng sôi trào.
Lạc Dịch chỉ biết câm nín.
“Này!” Anh quay đầu gọi.
Chu Dao không nghĩ là anh gọi mình nên vẫn bước đi. Lạc Dịch cau mày: “Chu Dao, cô không nghe thấy tôi gọi hả?”.
Chu Dao đã đi đến cửa chợt dừng bước. Ôi chao, ông chủ Lạc gọi tôi cơ đấy! Cô lập tức quay đầu lại, vẻ mặt không biết là vui mừng hay kinh ngạc, hỏi: “Gọi tôi làm gì?”.
Lạc Dịch lập tức hất cằm về phía tay mình, đồng thời anh đung đưa ngón tay nhắc nhở khiến chiếc áo lót ren kia phất phơ trong không trung. Anh nắm hờ, nhẹ nhàng vung vẩy, thế là chiếc áo lót rói tọt xuống máy giặt.
Chu Dao không thấy rõ, ôm quần áo cùng cả bụng nghi vấn đi về phía anh, rướn cổ nhìn vào lồng máy giặt liền á khẩu. Cô ôm cả đống quần áo trong lòng, không có tay nào rảnh, nhưng vẫn mặt dày mày dạn, ranh mà nói: “Ôi, bỏ sót rồi, ông chủ Lạc nhặt hộ tôi cái”.
Lạc Dịch thản nhiên cúi người nhặt chiếc áo lót it vải đến thảm thương kia lên.
Chu Dao giả vờ bận bịu hất cằm chỉ giỏ quần áo trong lòng: “Đặt lên đây giúp tôi với”.
Lạc Dịch vứt áo lót của cô lên đống đồ.
“Cảm ơn.” Chu Dao đi về phía Tô Lâm Lâm, đảo mắt lia lịa rồi nghiêm túc nói với cô ấy: “Đường Đoá thật là, quần áo của mình cũng không đến lấy”.
Tô Lâm Lâm nhìn cô, thấy lạ: “Ơ, đây không phải là của cậu sao? Trong ký túc xá, ngoài cậu ra thì ai dám mặc đồ lót khêu gợi thế chứ?”
Chu Dao nghẹn lời.
Tô - Lâm - Lâm - cậu - phiền - quá - đi!
Chu Dao chỉ muốn mau mau biến mất nhưng không ngờ Lạc Dịch lại gọi cô: “Đứng lại!”.
Chu Dao cáu kỉnh quay lại: “Lại gì nữa?”.
Lạc Dịch hờ hững hỏi: “Hôm nay các cô định ra ngoài à?”.
“Đúng vậy.”
“Đi đâu?”
“Khe núi Nga Sơ.” Chu Dao đáp.
“Nói với đội trưởng các cô đừng đi nữa.” Lạc Dịch ngăn cản. “Tối qua mưa xối xả, mực nước tại mấy cái đập khu đó có thể sẽ dâng cao đấy”.
“À.” Chu Dao đần mặt, quay đầu rời đi.
Trái lại, Tô Lâm Lâm rất lễ phép: “Cảm ơn ông chủ Lạc, chúng tôi sẽ bàn bạc với đội trưởng”.
Chu Dao ôm quần áo đi được một quãng mới quay đầu lại đá Tô Lâm Lâm một cái.
Tô Lâm Lâm ngơ ngác: “Ơ,mình làm gì sai à?”.
Chu Dao quay đi: “Không có gì”.
Lúc phơi quần áo trên sân thượng, Tô Lâm Lâm lẩm bẩm: “Chu Dao, khả năng quan sát của cậu kém hơn rồi đấy”.
Chu Dao không hiểu nổi: “Hả?”.
“Ông chủ Lạc bị thương rõ ràng như vậy mà cậu không thấy sao?”
Chu Dao nhất thời không biết nói sao: “Tô Lâm Lâm, cậu bị dở à?”.
Tô Lâm Lâm phơi quần áo xong, đứng dưới mái hiên nhìn mưa rơi lất phất: “Không biết phơi đồ đến bao giờ mới khô đây? Hôm nay là lần cuối cùng rồi, lần sau cứ việc chất chỗ quần áo bẩn mang về trường giặt”.
Chu Dao kéo chiếc áo thun bó sát trên giá phơi đồ, lặng lẽ ngẩng đầu trông lên. Tâm trạng cô bỗng mịt mù hệt như bầu trời lấm tấm mưa phùn lúc này vậy.
“Mình sẽ nhớ phong cảnh nơi này lắm.” Tô Lâm Lâm thở dài, dõi mắt nhìn xa xăm, ngắm núi rừng đượm sắc vàng và núi tuyết thấp thoáng như ẩn như hiện.
“Ơ, mới sáng sớm, ông chủ Lạc đi đâu thế?” Tô Lâm Lâm cúi đầu nhìn xuống khoảng sân bên dưới.
Chu Dao chạy đến lan can ló đầu ra gọi to: “Ông chủ Lạc”.
Lạc Dịch đang dắt xe mô tô ra khỏi nhà kho, thoáng ngẩng đầu lên nhìn trời, hoàn toàn phớt lờ cô.
“Trấn trên. Sao thế? Lại muốn nhờ mua đồ à?” Anh cài dây mũ bảo hiểm, liếc nhìn cô, vạch trần ý định của cô gái nhỏ.
“Không phải.” Chu Dao cười tít mắt với anh, mi vương nước mưa. “Trời mưa đường trơn, anh chạy chậm chú ý an toàn nhé!”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
