Lạc Dịch quay đầu lại nhìn cô, hàm răng nghiến chặt.
“Vâng ạ!” Chu Dao cười. “Số liệu của em đều lưu vào ổ đĩa bảo mật rồi”.
Lâm Cẩm Viêm dặn dò cô nghỉ ngơi cho khoẻ rồi thông báo ngày mai cả đội sẽ đến khe núi Nga Sơ.
Chu Dao kinh ngạc: “Kế hoạch ban đầu của chúng ta làm gì có hành trình này đâu?”.
Lâm Cẩm Viêm nói: “Đột ngột phát sinh. Mạc Dương kêu muốn đi xem, đúng lúc có thời gian rảnh, hơn nữa đi xe đến đó cũng không xa”.
Chu Dao không nói gì thêm, cô mệt chết đi được, chỉ mong được về phòng nghỉ ngơi.
Nhưng ba cô gái kia lại không dễ dàng bị Chu Dao lừa gạt. Vừa vào phòng, Đường Đoá đã ngồi xếp bằng trên giường với khid thế hiên ngang lẫm liệt, lớn tiếng ta lệnh: “Đóng cửa!”.
Chu Dao cười khúc khích: “Tô Lâm Lâm, cậu bị chập mạch à?”.
“Nghiêm túc một chút đi!” Đường Đoá ra vẻ cau mày khó chịu. “Chu Dao, thẳng thắn được khoan hồng, kháng cự bị nghiêm trị! Nói, tối qua cậu và ông chủ Lạc đi đâu, ở đâu và đã làm những gì?”.
Chu Dao không biết nói sao: “Đừng có bà tám như vậy được không?”.
“Nói mau, có hôn hít, ăn nằm gì với nhau không?”
“Mình cũng muốn lắm nhưng người ta ko chịu.” Chu Dao trợn trừng mắt, ngả người xuống giường.
“Không thể nào!” Ba người sáp đến. “Không xảy ra chuyện gì hết hả?”.
“Không có, đến nắm tay cũng không có nữa kìa.” Chu Dao nói dối, ra vẻ vô cùng thất vọng không muốn nhắc đến.
Ba người trố mắt.
Đường Đoá thở dài: “Ôi, không cua được rồi”.
Hạ Vânh lấy khăn đi rửa mặt: “Thất vọng quá đi mất”.
Tô Lâm Lâm lắc đầu thu dọn quần áo: “Kỹ thuật của Chu Dao kém quá!”.
Bị ba người đá đểu nhưng Chu Dao lại không hề tức giận. Cô sẽ không bao giờ tiết lộ về tình cảnh kinh hồn bạt vía tối qua, vì đó là bí mật của riêng cô và anh. Cô nằm trên giường cười trộm, khoé môi sắp cong lên tận mang tai rồi.
Chưa được nửa phút, Chu Dao nhớ đến lời dặn dò của Lâm Cẩm Viêm liền ngồi mở máy tính.
Tô Lâm Lâm thấy lạ: “Cậu làm gì thế?”.
“Gửi mấy thứ cho giáo sư Chu.”
“À, kỳ một của dự án LAND gần kết thúc rồi à?”
“Trở về lại phải xử lý và chỉnh sửa tài liệu một, hai tháng.”
“Dao Dao, cậu giỏi quá!” Hạ Vận hâm mộ nói: “Có thể tham gia dự án quan trọng đến vậy”.
“Là thầy Chu và mấy học sinh của thầy mới giỏi. Mình chỉ là chân chạy việc, đi theo học tập thôi.” Chu Dao le lưỡi.
“Sau khi về, mình cũng phải chúi đầu vào sách củng cố kiến thức mới được.” Hạ Vận tự nhủ. “Ra ngoài lâu như vậy, sắp sửa ngán chết rồi. Ước gì được trở về trường sớm một chút”.
Đường Đoá nói: “Vội cái gì, dù sao cũng chỉ còn chưa đến mười ngày nữa”.
Chu Dao sửng sốt, chuyến đi của họ kết thúc chóng vánh vậy sao?
Chu Dao ngủ hơn một tiếng, tỉnh dậy trước giờ cơm tối. Cô gội đầu tắm rửa, thay bộ quần áo sạch sẽ rồi chạy đến khu sinh hoạt tập thể tìm Lạc Dịch.
Trong ánh hoàng hôn chênh chếch, dưới lầu vô cùng náo nhiệt. Có người ôm đàn giutar ca hát, những khách trọ mới đến hát bè theo. Nhưng Chu Dao không bị không khí sôi nổi này lây nhiễm, trong số bóng dáng bận rộn nơi quầy bar, không thấy Lạc Dịch đâu cả. Chu Dao hơi hụt hẫng bỏ đi.
Lúc ăn tối, cô nghe thấy người ở nhà bếp nói đưa cơm cho ông chủ, Chu Dao rướn cổ trông theo nhưng vẫn không hóng được chút tin tức nào về anh. Cô thấp thỏm ăn hết phần cơm, lúc về phòng lại đi qua khu sinh hoạt tập thể, mắt hướng về phía quầy bar, vẫn không thấy bóng dáng Lạc Dịch đâu.
Cô không kìm được chạy đến quầy lêc tân hỏi A Mẫn: “Ông chủ Lạc có khoẻ không?”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
