Trong văn phòng im lặng đến kỳ lạ.
Tôi ngồi đối diện Thẩm Đình Chu, cảm thấy như đang ngồi trên đống kim châm, chỉ nghe thấy tiếng đồng hồ tí tách từ góc phòng.
Thẩm Đình Chu cúi đầu đang sửa giáo án.
Ánh hoàng hôn lấp ló sau tán cây, chút nắng vàng ấm áp xuyên qua kẽ lá, phủ lên chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu của anh, tạo nên những vệt sáng dài đầy mê hoặc.
Từ lúc anh bước vào, chẳng nói với tôi câu nào.
Thậm chí còn không hỏi đến chuyện tiểu thuyết.
Chẳng lẽ anh định ly hôn chỉ vì tôi viết fanfic về anh ấy?
Tôi rụt rè lên tiếng: "Giáo sư à, em xin lỗi, chuyện đó... em không cố ý."
Thẩm Đình Chu cười nhẹ: "Tôi hiểu, là sáng tạo nghệ thuật mà."
Tôi bị sự dịu dàng của anh ấy làm cho choáng váng, cũng ngọt ngào mỉm cười theo:
"Vâng, đúng vậy... anh hiểu được là tốt rồi. Em là người rất bảo thủ, đều do biên tập ép em viết thôi... mấy đoạn ấy cũng không nhiều lắm."
Không khí trở nên hòa hợp trở lại.
Thẩm Đình Chu lấy từ trong túi ra một cái túi xách, giọng nói vẫn nhẹ nhàng, lịch sự: "Lần này về gấp quá, tôi chỉ kịp mua cho em chiếc khăn len. Áo sơ mi phải để lần sau rồi."
Áo sơ mi?
Áo sơ mi của Thẩm Đình Chu?!
Khi tôi bắt gặp ánh mắt dịu dàng của anh ấy, tôi chợt nhận ra có vẻ như anh đã hiểu lầm gì đó.
Em không phải kẻ biến thái đâu mà...
Đang định mở miệng giải thích để cứu vãn chút hình tượng, thì biên tập của tôi bắt đầu điên cuồng nhắn tin.
Tiếng thông báo liên tục vang lên thu hút sự chú ý của cả hai.
"Thẩm Đình Chu thực sự thích làm chuyện đó trong bếp sao?"
"Coi chừng nguy cơ cháy nổ, tốt nhất là sửa lại nhé."
Rồi anh ấy từ từ ngẩng lên, nhìn vào chiếc cốc mà tôi đang cầm trên tay, cười nhẹ:
"Em... định đổ nước sao?"
Không gian trong phòng trở nên quái dị.
Một lúc sau, tôi đỏ bừng mặt, tuyệt vọng đáp:"Em không làm đâu, anh yên tâm."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
Truyện hay nhẹ nhàng