Nếu tôi biết rằng sau khi gặp Lục Tấn Nguyên ở nhà hàng, hình ảnh của anh ấy sẽ liên tục hiện lên trong đầu tôi, có lẽ tôi đã không đồng ý đi ăn với Chương Dao.
Khi nhớ lại hình ảnh thân mật của Lục Tấn Nguyên với cô gái đó ở nhà hàng, tôi nghĩ rằng mối quan hệ của họ chắc hẳn là điều tôi đã nghi ngờ trong lòng.
Ban đầu, tôi không thật sự hiểu rõ cảm xúc của mình, nhưng khi suốt cả tháng trời tôi vẫn không ngừng nghĩ đến anh ấy, tôi mới nhận ra rằng có lẽ mình đã thích Lục Tấn Nguyên rồi.
Ý nghĩ này càng được xác nhận khi tôi gặp lại anh lần nữa.
Lần này, anh ấy lại bị thương. Là bỏng ở cánh tay, nhưng không nghiêm trọng lắm.
Tôi đã giúp anh xử lý vết thương.
Anh đau đến mức trán ướt đẫm mồ hôi, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lo lắng của tôi, anh vẫn nở một nụ cười.
Dù anh ấy đeo khẩu trang nên tôi không thể nhìn thấy nụ cười ấy, nhưng tôi đoán ra từ ánh mắt, và dường như trong đôi mắt anh luôn có những tia sáng lấp lánh, vừa trong trẻo vừa sáng ngời.
Khi anh ra về, anh cảm ơn tôi. Đột nhiên, tôi lo lắng rằng nếu duyên phận chấm dứt, tôi sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa, nên tôi thẳng thắn hỏi anh, cũng là để tìm câu trả lời cho những suy nghĩ trong lòng mình.
"Lục Tấn Nguyên, cô gái hôm đó ở nhà hàng có phải bạn gái của anh không?"
Tôi nghĩ với khả năng quan sát của anh, chắc hẳn anh đã đoán được điều gì đó.
Nhưng anh không tiếp tục chủ đề này, chỉ cảm ơn tôi lần nữa rồi rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)