Khi Lục Tấn Nguyên đến buổi xem mắt với tôi, anh ấy đã đeo khẩu trang, nhưng tôi vẫn nhận ra vết sẹo ở khóe mắt bên phải của anh.
Tôi vội vàng cúp máy với mẹ, rồi mở lời với Lục Tấn Nguyên, cố gắng giải thích một cách vô ích: “Mẹ tôi vừa gọi, muốn hỏi về tình hình buổi gặp mặt của chúng ta.” Tôi nở một nụ cười lịch sự với anh, tiếp tục nói: “Anh cũng biết đấy, người lớn trong nhà thường rất sốt ruột về những chuyện như thế này.”
Anh nhẹ nhàng gật đầu, rồi ngồi xuống đối diện tôi, dường như không quá quan tâm đến những gì tôi vừa nói với mẹ qua điện thoại.
Anh hỏi tôi: “Vậy cô Mục, buổi xem mắt này có tiếp tục không?”
Khi nhìn thấy vết sẹo trên mặt phải của anh, thực ra tôi đã muốn từ chối, nhưng nghĩ đến việc mình vừa lỡ lời nên đành gật đầu đáp: “Đã ra đây rồi, tìm hiểu một chút cũng không sao, trừ khi anh Lục có việc gì khác?”
Nghe tôi nói vậy, anh mới giơ tay tháo khẩu trang xuống.
Ánh mắt tôi ngay lập tức bị vết sẹo trên mặt anh thu hút, từ thái dương kéo dài xuống gò má, những vết sẹo rõ rệt hiện lên. Sau đó, tôi mới quan sát toàn bộ gương mặt anh, anh rất đẹp trai, nét mặt cương nghị, các đường nét rõ ràng, đặc biệt là đôi mắt sáng trong, khi nhìn tôi toát lên vẻ kiên định và sâu lắng.
Điện thoại của anh đặt trên bàn vang lên, anh cúi xuống xem tin nhắn rồi nói với tôi: “Nếu cô không quen, tôi sẽ đeo lại khẩu trang.”
Lời anh nói kéo tôi trở lại thực tại, tôi vội vàng đáp: “Không cần, không cần đâu.”
“Cô bị dọa sợ à?”
Tôi nhất thời không biết trả lời thế nào, đắn đo một lúc rồi mới mở miệng: “...Cũng... không đến nỗi.”
Có lẽ, lần đầu tiên gặp anh, ai cũng sẽ nhìn vết sẹo trên mặt anh bằng ánh mắt khác thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
Verry good