"Hả? Bạn trai á?" Hứa Hạ kinh ngạc há hốc miệng. Nhận ra Vương Niên Niên đang nhắc đến cậu bạn đẹp trai đã cứu mạng mình, cô vội vàng xua tay thanh minh: "Không phải, không phải đâu! Cậu ấy sống ở tầng dưới nhà chị, cũng cùng khu chung cư với bọn mình thôi. Lần này quả thực may mà có cậu ấy, nếu không chị còn chẳng biết mình có sống nổi để nhìn thấy mặt trời ngày mai không nữa."
Vương Niên Niên bày ra vẻ mặt mê trai thấy rõ, nhưng rồi lại thở dài thất vọng: "Đúng là trai đẹp thì luôn là tài sản vĩ đại nhất của nhân loại mà. Tiếc là em còn chưa kịp ngắm nghía cho đã mắt thì đã sắp phải tốt nghiệp rồi."
"Lúc nãy em còn tưởng vô tình vớ được dưa to của hot boy trường mình cơ, ai dè chị lại chẳng quen biết gì người ta."
"Hehe..."
Nhìn ánh mắt oán trách của Vương Niên Niên, Hứa Hạ không nhịn được nuốt nước bọt cái ực, chỉ biết cười trừ cho qua chuyện. Dẫu sao thì cũng may là cô đã biết được tên của cậu thiếu niên kia.
"À đúng rồi, chị Hạ Hạ này, em thấy buổi tối chị không có ai ở lại chăm sóc. Nếu cần lấy nước, mua cơm hay có việc gì thì chị cứ gọi Lý Lượng nhé, chỉ là tiện tay thôi mà." Vương Niên Niên nhiệt tình đề nghị.
"Cảm ơn em nhé. Nhưng hiện tại chị thấy khỏe hơn nhiều rồi, đi lại vận động một chút cũng tốt, chắc ngày mai là chị được xuất viện thôi." Hứa Hạ cảm thấy ấm áp trong lòng. Dù rất biết ơn lòng tốt của cô bé, nhưng cô vẫn không muốn làm phiền người khác.
"Em cũng xuất viện vào ngày mai đấy! Trùng hợp là hai chị em mình lại ở cùng một khu chung cư. Mai chị có ai đến đón không? Nếu không thì bọn mình bắt chung một chuyến taxi về cho tiết kiệm tiền xe nhé." Vương Niên Niên nhướng mày, hào hứng rủ rê.
Hứa Hạ mỉm cười gật đầu: "Được thôi, vậy mình đi chung nhé." Cô thực sự khá có thiện cảm với cô bé này: lương thiện, nhiệt tình, chỉ mỗi tội hơi nhiều lời một chút.
Giọng nói lanh lảnh, ngọt ngào của cô gái lại tiếp tục vọng sang từ giường bên cạnh.
"Chị Hạ Hạ ơi, chị không biết em xui xẻo đến mức nào đâu. Em chỉ lỡ uống bừa vài thang thuốc thôi. Lão lang băm trên mạng bảo thuốc đó giúp điều hòa nội tiết tố, uống vào sẽ hết mụn. Ai ngờ uống xong em bị dị ứng khắp người, mặt mũi sưng vù lên như cái đầu heo ấy. Mãi đến hôm qua mới xẹp xuống được một chút. Lý Lượng mắng em xối xả luôn..."
"À, dạo này nghề livestream đang hot lắm chị ạ. Mọi người đều khen giọng em hay, em cũng muốn thử sức xem sao..."
"Chị Hạ Hạ ơi..."
Lắng nghe tiếng luyên thuyên đứt quãng của cô gái nhỏ hòa cùng tiếng gió lùa qua bậu cửa sổ xào xạc, Hứa Hạ cảm nhận được một sự bình yên đã từ rất lâu rồi cô mới có lại được. Cô từ từ khép mắt lại, chìm vào giấc ngủ sâu.
Ngày hôm sau, Hứa Hạ và Vương Niên Niên cùng nhau làm thủ tục xuất viện rồi bắt taxi về khu chung cư. Vương Niên Niên sống ở tòa nhà ngay cạnh tòa của Hứa Hạ. Hai người trao đổi WeChat cho nhau, Vương Niên Niên còn lưu luyến hẹn Hứa Hạ sau khi "cày" xong khóa luận tốt nghiệp sẽ sang tìm cô chơi.
Hứa Hạ chỉ biết cười khổ gật đầu đồng ý. Bởi trong thâm tâm cô hiểu rõ, sau ngày hôm nay, rất có thể cô sẽ không còn ở lại khu chung cư này nữa.
Buổi chiều, Hứa Hạ gặp lại cô bạn cùng phòng. Sau khi sòng phẳng gửi lại tiền sửa cửa, vì mối quan hệ giữa hai người cũng chỉ ở mức bình thường, nên Hứa Hạ chỉ thông báo ngắn gọn rằng mình sẽ trả phòng và không sống ở đây nữa. Cô cũng khuyên cô bạn nên sớm bàn bạc với chủ nhà xem muốn tìm người thuê mới hay chuyển đi nơi khác.
Tiền cọc phòng đương nhiên là không thể lấy lại được, Hứa Hạ cũng chẳng buồn so đo tính toán. Nhờ vậy, cô nhanh chóng hoàn tất thủ tục thanh lý hợp đồng với chủ nhà.
Màn đêm buông xuống, phố xá lên đèn rực rỡ, bên ngoài vẫn là khung cảnh ồn ào, náo nhiệt như mọi khi.
Ánh sáng xanh nhàn nhạt hắt ra từ màn hình laptop chiếu lên khuôn mặt vẫn còn chút nhợt nhạt của Hứa Hạ. Khóe môi cô khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười lạnh lẽo. Lần này, cô đã cất công chuẩn bị một "món quà" vô cùng đặc biệt dành tặng cho vị sếp cũ đáng kính của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
