Động tác làm việc của Kỳ Dạ Thần không hề giảm bớt, chỉ thờ ơ đáp: "Làm thêm không ổn định."
Trước kia chỉ có một mình anh, một thân một mình, ăn no cả nhà, nhưng bây giờ thì khác.
“Bà nội tôi nói đàn ông con trai đã có vợ con thì phải lo kiếm tiền, cho vợ con một mái ấm yên ổn.”
Nghe anh nói vậy, gã đầu vàng ngớ người ra một lúc mới hiểu ý anh, sau vài câu khách sáo thì rời đi.
Buổi tối lúc ăn cơm, lúc anh ta kể lại chuyện giữa cô và Kỳ Dạ Thần cho đám anh em nghe thì chẳng ai tin, thậm chí có người còn cá cược khi nào hai người bọn họ ly hôn.
Tất nhiên đó là chuyện của sau này.
Làm việc cả buổi chiều, anh đã đói muốn xỉu, hơn nữa đồ ăn Thẩm Dao nấu lại rất ngon, anh cầm bát lên ăn ngấu nghiến, chẳng màng hình tượng gì cả.
Nhân lúc anh ăn cơm, Thẩm Dao tranh thủ chạy vào nhà tắm tắm rửa.
Tắm xong đi ra, mỗi bước chân cô đều rất cẩn thận, sợ mình bị trượt ngã.
Cô ngồi bên mép giường, lấy khăn lau tóc, làn da trắng nõn, ngũ quan thanh tú, có lẽ do cổ áo quá trễ, Kỳ Dạ Thần lại đang dọn bàn, ở góc độ ấy, chỉ cần cúi đầu xuống một chút là anh có thể nhìn thấy cặp tuyết lê trắng nõn nà.
Anh bỗng thấy miệng lưỡi khô khốc, bụng dưới nóng ran, anh uống cạn chén trà nguội trong một hơi rồi chạy biến ra ngoài.
Thẩm Dao ngồi bên mép giường thấy anh chạy vụt ra ngoài như bay, tưởng anh có chuyện gì gấp nên cũng không để tâm.
Trên tay cô cầm một quyển ‘Thủy Hử Truyện’, cô cụp mắt đọc.
Ở bên ngoài, Kỳ Dạ Thần vừa hóng gió lạnh để áp chế dục hỏa trong người, vừa thầm mắng mình một tiếng.
Đúng là mẹ nó muốn bức chết người mà.
Kỳ Dạ Thần đưa tay móc túi lấy bao thuốc, nhưng trong túi đã sớm trống không.
Từ lúc Dao Dao mang thai, anh nghe người ta nói phụ nữ mang thai ngửi phải khói thuốc sẽ không tốt cho thai nhi.
Từ đó về sau, Kỳ Dạ Thần vứt hết thuốc lá, mắt không thấy thì tim không đau.
Anh bực bội túm tóc, hít sâu một hơi để trấn tĩnh, đang định quay vào thì nghe thấy có người gọi với theo bằng giọng ngọt xớt.
"Anh A Thần ơi."
Thẩm Dao đang buồn chán đọc sách giết thời gian, bỗng nghe thấy tiếng nói truyền đến từ ngoài cửa, nghe là biết tiếng của con gái, lại còn là tới tìm Kỳ Dạ Thần. Máu hóng hớt nổi lên, cô vội vàng xuống giường, chạy đến cửa, tò mò thò đầu ra nhìn.
Nhìn thấy Chương Na Na, Kỳ Dạ Thần nhíu mày, giọng nói lạnh nhạt: "Sao cô lại tới đây?”
Trên mặt Chương Na Na nở nụ cười, ánh mắt lấp lánh như muốn bắn ra tia lửa, chỉ thiếu điều khắc mấy chữ ‘Thích Kỳ Dạ Thần’ lên mặt: "Tiệm nhà em mới nhập hàng, muốn nhờ anh tới giúp chuyển đồ, được không ạ?"
Vừa dứt lời, cô ta nhìn thấy Thẩm Dao bỗng xuất hiện sau lưng người đàn ông, nụ cười trên mặt trong nháy mắt cứng đờ, chỉ còn lại địch ý và ghen tị nồng nặc!
‘Đồ đàn bà đê tiện Thẩm Dao, nếu không phải cô ta mặt dày mày dạn, leo lên giường anh A Thần, thì người được gả cho anh ấy đã là mình rồi!’
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)