Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Về 90, Tôi Trở Thành Tiểu Yêu Tinh Của Tên Côn Đồ Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

“Chỉ được ăn hai miếng thôi, dưa hấu với đá đều lạnh, bác sĩ dặn phải ăn ít.”

Thẩm Dao bĩu môi, cụp mắt xuống, giọng nói ngọt ngào: “Em sắp đến ngày sinh rồi, không sao đâu, hơn nữa còn nhiều như vậy, không ăn thì lãng phí.”

Cô vừa nói vừa đưa tay muốn giật lại, nhưng lại một lần nữa bị Kỳ Dạ Thần né tránh, anh nhanh chóng ăn hết sạch trước mặt Thẩm Dao.

Anh nhai vụn những vụn đá trong miệng rồi nuốt xuống, giọng điệu thờ ơ: “Không lãng phí đâu, anh ăn.”

“…”

Đây là lần đầu tiên có người ngang nhiên cướp đồ ăn trước mặt cô như vậy, Thẩm Dao tức giận đến mức phừng phừng lửa giận, đỉnh đầu như bốc khói, hùng hổ đi về phía trước.

Kỳ Dạ Thần nhìn bóng lưng màu hồng rời đi, lắc lư như một chú chim cánh cụt, không hiểu sao tâm trạng anh rất tốt.

Anh đưa tiền cho bà lão làm thêm một ly đá bào lớn rồi đuổi theo.

Thẩm Dao bỗng nhiên cảm thấy trên đỉnh đầu có một vùng mát mẻ.

Kỳ Dạ Thần đưa ly cho cô, giọng nói lạnh lùng: “Ăn từ từ thôi.”

Trở về nhà, Thẩm Dao xách túi thức ăn đã mua vào bếp.

Kỳ Dạ Thần thay bộ quần áo bẩn trên người, sau đó giặt sạch phơi trên ban công, anh định vào bếp nấu cơm, nhưng vừa đến cửa thì đã nhìn thấy bóng dáng người phụ nữ đang bận rộn bên trong.

Thẩm Dao rửa sạch cá, đặt lên thớt rồi dùng dao rạch một đường trên bụng cá, làm vậy khi ninh canh cá sẽ đậm đà hơn.

Thấy Kỳ Dạ Thần đứng ở cửa không có việc gì làm, giọng nói mềm mại ngọt ngào cất lên: “Em nấu cơm, anh có kiêng gì không?”

Chết rồi!

Kỳ Dạ Thần bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, trong lòng lạnh toát.

Người phụ nữ ngu ngốc này sẽ không muốn đầu độc chết anh, sau đó ôm tiền của anh và đứa bé cao chạy xa bay đấy chứ?

Không được, lát nữa ăn cơm, anh phải để người phụ nữ ngu ngốc đó ăn trước!

Thẩm Dao không biết suy nghĩ trong lòng Kỳ Dạ Thần, cô đổ dầu vào nồi, cho cá vào chiên đến khi hai mặt vàng đều, sau đó cho hành gừng tỏi rượu trắng vào khử mùi tanh rồi thêm nước nóng đun sôi rồi cho muối, cuối cùng vặn lửa nhỏ lại.

Thẩm Dao tranh thủ lúc ninh cá, gọt vỏ khoai tây, thái sợi, bắc nồi lên bếp, cho dầu ăn vào, phi thơm hành gừng tỏi, cho khoai tây đã thái vào xào, sau đó cho giấm và muối rồi cho ra đĩa.

Đợi canh cá ninh xong, Thẩm Dao múc ra tô, bưng ra ngoài.

Kỳ Dạ Thần ngồi vắt vẻo trên ghế, tay nghịch một bộ phận của chiếc mô tô.

Sau khi dọn cơm xong, Thẩm Dao nhìn anh với vẻ mặt tươi cười: “Ăn cơm thôi.”

Mùi thơm của canh cá xộc vào mũi, Kỳ Dạ Thần buông bộ phận trong tay xuống, theo bản năng đưa tay lấy bánh bao, nhưng lại bị Thẩm Dao dùng đũa gõ vào mu bàn tay.

“Chưa rửa tay, nhiều vi khuẩn lắm.”

Kỳ Dạ Thần xoa xoa mũi, ngoan ngoãn đi vào nhà vệ sinh rửa tay.

Vừa ra ngoài đã thấy Thẩm Dao đang uống canh, đôi mắt hạnh nhân híp lại đầy mãn nguyện.

Anh thở phào nhẹ nhõm, may mà không có độc.

Kỳ Dạ Thần ngồi xuống đối diện cô, anh cầm lấy bánh bao cắn từng miếng lớn. Đến khi cho miếng khoai xào vào miệng, ánh mắt anh sáng lên, chua chua cay cay, quả thật ngon miệng, động tác gắp thức ăn của anh nhanh đến mức chỉ còn lại dư ảnh!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc