Ngày thứ hai, bọn họ đến nhà tôi.
“Lị Lị à, ở nhà mẹ đẻ mấy ngày rồi, hôm nay có về không thế! À này, mẹ bảo Xuân Lâm mua tổ yến cho con rồi đấy, về nhà phải bồi bổ thật tốt vào!”
“Không cần đâu ạ, hay cứ để cho Triệu Xuân Yến ăn đi ạ! Đằng nào cuối cùng cũng sẽ vào bụng cô ta mất rồi…”
Triệu Xuân Lâm tiếp lời nói: “Vợ ơi, em đừng giận nữa mà! Con của chúng ta vô tội, lúc thằng bé ra đời cần có bố ở bên! Chúng ta phải cho con một gia đình trọn vẹn!”
“Triệu Xuân Lâm, anh đừng có đạo đức ràng buộc tôi… Chuyện căn nhà này tôi sẽ không lùi bước đâu!”
Triệu Xuân Yến có chút mất kiên nhẫn: “Anh ơi, anh nói với cô ta nhiều làm gì? Ly hôn thì ly hôn chứ sao! Cô ta bụng mang dạ chửa thế ai thèm lấy cô ta nữa! Đến lúc đó tìm một người trẻ hơn, xinh hơn cô ta chẳng phải được sao? Em nói với anh nhé… mấy hôm trước em gặp một bạn học cấp hai của em… làm việc ở doanh nghiệp nhà nước…”
Công công lên tiếng: “Im mồm! Mày nhìn mày xem, cái nhà yên ổn của anh mày, bị mày phá cho tan nhà nát cửa…”
Bà mẹ chồng Triệu Xuân Yến siết nhẹ tay cô ta: “Ông bà thông gia, đây là chuyện nhỏ, ông bà đừng để tâm, Triệu Xuân Yến, con phải thành thật xin lỗi chị dâu đi!”
“Con không! Có xin lỗi thì cô ta phải xin lỗi, lần trước còn nói muốn báo cảnh sát bắt con! Con không xin lỗi…”
Ông bà ngoại tôi bị mẹ tôi cho ra ngoài rồi, hình như nói là đi siêu thị mua rau mua đồ ăn vặt, mẹ tôi không dám để ông bà lo mấy chuyện này, sợ nghe nhiều, sợ tức giận đến phát bệnh cao h u y ế t áp thì không hay…
“Ông bà thông gia, ông bà cũng biết nhà chúng tôi Lị Lị là con gái một… Không ngờ ở nhà ông bà nó chịu nhiều tủi thân như vậy… Đã vậy thì ly hôn đi…”
“Mua nhà nhà chúng tôi bỏ ra 60 vạn, nhà ông bà bỏ ra 20 vạn, số tiền còn lại là của hai vợ chồng nó tích cóp được, vậy thì mỗi người một nửa, tài sản chung vợ chồng tính rõ ràng, là chúng ta có thể ra phòng dân chính ly hôn được rồi!”
Ông bà thông gia hai người còn chưa lên tiếng, Triệu Xuân Yến đã không chịu, như phát điên chỉ vào mũi mẹ tôi mắng một tràng: “Cái lão bất tử bà già nhà bà, bà đang lảm nhảm cái gì thế? Con gái gả đi như bát nước hắt đi!”
“Tiền của Lưu Lị Lị là tiền nhà chúng tôi, tiền nhà bà cũng là nhà chúng tôi, còn muốn chia đôi căn nhà của nhà chúng tôi… đúng là trơ trẽn hết sức!”
“Lưu Lị Lị cái đồ gà mái già đẻ không được trứng, trước kia tự sảy t h a i còn đổ riệt lên đầu tao… Mày cũng chẳng tự nhìn lại mày là cái thá gì đi… Không chừng mày hú hí với thằng đàn ông nào bên ngoài sợ anh tao phát hiện… cố tình trốn trong góc còn nói là bị tao dọa sợ… Vô liêm sỉ!”
Cô ta đột nhiên bò dậy tung một cú đạp mạnh, lực hơi nặng, đẩy tôi một cái, tôi ngã lăn ra đất: “Mẹ ơi, mẹ ơi, con đau bụng quá…”
Bố tôi lập tức lái xe đỡ tôi lên bệnh viện, cảnh tượng hỗn loạn, người thì đỡ tôi, người thì đỡ cô ta…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)