Đến khi cả con phố ẩm thực đã gần như cô đều đi qua hết một lượt, những món ăn trong không gian của Cố Sơ Hạ cũng đã được chất đầy.
Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn còn mười ngày nữa, Cố Sơ Hạ cũng không vội vàng mua hết tất cả trong hôm nay, giờ đã năm giờ chiều rồi, cần biết rằng tối nay vẫn còn một “vở kịch” đang chờ cô đi diễn! Nếu cô không đi, “vở kịch” kia sẽ không thể mở màn được!
Cố Sơ Hạ về nhà, đặt chiếc túi vải xuống, cầm chìa khóa xe lên rồi lái thẳng đến nhà Cố Thần Hoa.
Gia đình Cố Thần Hoa sống trong khu biệt thự sang trọng nổi tiếng ở phía nam thành phố, khu này không phải nơi người thường có thể vào được.
Khi Cố Sơ Hạ đến, hầu như cả nhà họ Cố đã tề tựu đông đủ, ngay cả anh cả của Cố Thần Hoa là Cố Thần Tùng cũng đã tới, thậm chí người bạn trai “tốt bụng” của cô - Triệu Minh - cũng có mặt.
"Ôi, Sơ Hạ tới rồi à? Vào nhanh đi nào!"
Trần Thuý Lan, mẹ kế của Cố Sơ Hạ thấy cô tới liền vội vàng đón chào nhiệt tình nhưng bị Cố Sơ Hạ khéo léo tránh né.
Trước đây Trần Thuý Lan đối xử với Cố Sơ Hạ chẳng ra gì, hôm nay lại nhiệt tình thái quá, rõ ràng đang giở trò!
"Xin lỗi, tôi không quen để người lạ chạm vào mình."
Cố Sơ Hạ chẳng có ý định giữ thể diện cho những người này.
Trần Thuý Lan trong lòng căm ghét Cố Sơ Hạ đến tận xương tủy nhưng trên mặt vẫn phải gượng cười.
"Mẹ? Mẹ tôi chết lâu rồi, tôi biết đến đâu mà xin lỗi?"
"Con!" Cố Thần Hoa tức giận đỏ mặt nhưng Trần Thuý Lan lại kéo tay ông ta, ra hiệu đừng nói nữa, trên mặt vẫn tươi cười.
"Là dì không phải, quên mất Sơ Hạ không thích người khác đụng vào rồi. Nào nào vào đi, hôm nay ba con đã chuẩn bị rất nhiều món con thích đấy." Vừa nói, bà ta vừa ra hiệu cho người giúp việc bưng thức ăn lên.
"Sơ Hạ, sao em lại nói chuyện với dì như thế?" Triệu Minh lúc này mới lên tiếng.
"Anh ở đây làm gì?" Cố Sơ Hạ giả vờ ngây ngô hỏi.
Ở kiếp trước vào thời điểm này, Triệu Minh đã quấn quýt với Cố Sênh, thậm chí thường xuyên lui tới nhà cô ta. Cố Sơ Hạ tin tưởng anh ta, chưa từng nghi ngờ gì. Rõ ràng trước đây cô chưa từng giới thiệu Triệu Minh với Cố Sênh và gia đình họ, thậm chí mối quan hệ của họ còn chưa tới mức gặp gia đình.
Triệu Minh nghe cô hỏi thì bắt đầu cảm thấy hơi hoảng, ánh mắt không tự chủ liếc về phía Cố Sênh.
"À… à! Chính ba là người gọi Triệu Minh đến đây. Hai đứa cũng quen nhau được mấy tháng rồi, ba thấy Triệu Minh cũng tốt nên gọi anh ta đến ăn cơm, tiện thể bàn chuyện hôn sự của các con." Cố Thần Hoa lên tiếng đúng lúc, giúp Triệu Minh thoát khỏi thế bí.
"Đúng vậy đúng vậy!" Triệu Minh vội vàng hùa theo.
Cố Sơ Hạ cười lạnh, họp gia đình mà không thông báo cho cô - người yêu chính thức, ngược lại cô lại là người cuối cùng biết? Mọi người thật sự đang coi cô như trò đùa!
"Thật sao? Tôi thấy anh vừa nói chuyện với Cố Sênh rất vui mà!"
Cố Sơ Hạ nhìn Triệu Minh với ánh mắt châm biếm.
Triệu Minh biến sắc, vội vàng nói: "Ôi, đều là người nhà cả, chỉ là nói thêm vài câu thôi, chẳng lẽ em còn ghen với cả em gái mình sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)