"Keng!" Tiếng gậy bóng chày đập vào sắt vang lên dữ dội nhưng tấm lưới sắt trước mặt Cố Sơ Hạ chẳng hề hấn gì, thậm chí chẳng để lại vết tích.
Cố Sơ Hạ lạnh lùng cười khẩy. Đây là loại vật liệu độ bền cao cô đặc biệt đặt làm, đừng nói là gậy bóng chày, ngay cả cưa máy cũng chưa chắc đã cắt được!
Mà Triệu Minh bên cạnh, Cố Thần Hoa trong tay cũng đã lộ ra chiếc rìu, thậm chí Cố Sơ Hạ lúc này mới nhìn rõ, trong bảy người mỗi người đều cầm vũ khí, nào dao gậy rìu đủ thứ đủ loại!
Cố Sơ Hạ lạnh lùng hừ một tiếng, nói gì đến nương nhờ, nói gì một nhà, nếu thật sự chân thành một nhà đến nương nhờ, sao lại cầm vũ khí tới cửa?
Xem ra những người này đã tính toán kỹ, nói không xong thì sẽ cưỡng chế xông vào!
"Cố Sơ Hạ, tôi khuyên cô mau mở cửa cho chúng tôi! Tôi còn có thể tha mạng cho cô! Bằng không, lát nữa đập cửa xông vào, đừng trách chúng tôi không khách khí!" Triệu Minh trên mặt mang nụ cười tàn nhẫn, trong lòng càng tức giận, tức giận thái độ của Cố Sơ Hạ đối với anh ta.
"Được, anh cứ thử xem." Cố Sơ Hạ lại chẳng chút sợ hãi, thậm chí trong ánh mắt còn mang vẻ khinh thường, cô bỏ ra ba tỷ xây pháo đài, nếu bị mấy tên này dễ dàng công phá thì tiền của cô coi như đổ sông đổ bể.
Nhìn thấy Cố Sơ Hạ không ăn lời ngon ngọt lại chuốc lấy đòn, mấy người vừa mới còn cắn xé lẫn nhau lập tức hợp tác với nhau.
"Bình bong loảng xoảng!"
Chỉ thấy họ một trận đập phá loạn xạ nhưng tấm lưới chống trộm trước cửa lại chẳng hề hấn gì, thậm chí chẳng để lại vết tích gì, chỉ có thể thấy lớp sơn bị tróc chút ít.
Những người bên ngoài cửa đều muốn nghi ngờ cuộc đời, cửa nhà Cố Sơ Hạ rốt cuộc làm bằng chất liệu gì? Nhìn bề ngoài rõ ràng là lưới sắt bình thường, vậy mà ngay cả cưa máy cũng không cưa nổi!
Cố Sơ Hạ bên trong cửa thưởng thức hành động của họ, còn đám người bên ngoài thì mệt đứt hơi, vốn dĩ họ đã đói bụng, lại thêm một trận đập phá, lúc này càng thêm kiệt sức.
"Từ từ mà làm, đây là lưới chống trộm tôi đặt mua với giá cắt cổ, cửa hàng nói rồi, chuyên dùng để phòng cướp đấy!" Cố Sơ Hạ cố ý nhấn mạnh hai chữ 'cướp', đang ám chỉ ai thì không cần nói cũng rõ.
"Tất nhiên, còn phải cảm ơn ông Cố đã hỗ trợ tài chính cho tôi mua cái cửa này!"
Cố Thần Hoa tức đến nổ tung, ông ta đưa tiền cho Cố Sơ Hạ, cuối cùng lại bị dùng để đối phó chính mình, ông ta không tức đến phun máu mới lạ!
"Nước rút rồi! Nước rút rồi!" Bỗng nhiên, không biết ai hét lên một tiếng, ngay sau đó cả khu vực cầu thang náo loạn hẳn lên, những người đang chen chúc ở lối ra vào lập tức đổ xô xuống tầng dưới, thậm chí nhiều cư dân tầng trệt đã vội vã trở về nhà.
...
Nhóm người Triệu Minh đứng trước cửa vừa nghe tin nước rút, vẻ mặt vốn vô cùng chán nản bỗng sáng rỡ hẳn lên. Ban đầu họ muốn vào nhà Cố Sơ Hạ chỉ để tránh lũ và kiếm thức ăn, giờ nước đã rút thì chắc chắn sẽ có đồ ăn, không cần phải vào nhà Cố Sơ Hạ nữa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

