Cố Sơ Hạ bước lên mở hai cánh cửa sắt bên trong, chỉ để lại một cửa lưới sắt chống trộm chưa mở.
Vừa mở cửa, Cố Sơ Hạ đã thấy Cố Thần Hoa cùng vợ con gái và gia đình ba mẹ Triệu Minh, tổng cộng bảy người đứng ngoài cửa. Khi thấy cô mở cửa, ánh mắt tất cả đều sáng lên. Họ còn nhìn thấy nửa ổ bánh mì dang dở trong tay cô, thậm chí không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Trái ngược với vẻ thư thái của Cố Sơ Hạ, đám người bên ngoài trông thật thảm hại! Quần áo ướt sũng bám dính vào người, run rẩy vì lạnh, khuôn mặt tái nhợt thiếu sức sống cho thấy họ đã nhịn đói nhiều bữa.
"Hạ Hạ, cuối cùng cũng tìm được em! Em không biết anh lo lắng thế nào khi không liên lạc được với em đâu. Mau mở cửa cho anh vào đi!"
Triệu Minh vừa nhìn chằm chằm vào ổ bánh mì trong tay Cố Sơ Hạ, vừa cố tạo dáng đẹp với cô.
Bởi trước đây, Cố Sơ Hạ thực sự yêu Triệu Minh, bất kể anh ta đòi hỏi gì cô đều đáp ứng. Nên lúc này, trong lòng Triệu Minh nghĩ rằng cô sẽ vui mừng mở cửa đón họ vào và dâng thức ăn lên tận tay.
Nhưng Cố Sơ Hạ không động đậy, thong thả cắn một miếng bánh mì: "Thật sao? Lo cho tôi, hay lo cho người trong lòng anh?"
Triệu Minh hoảng hốt, anh ta chợt nhận ra do nửa tháng qua gắn bó với Cố Sênh, giờ đã quen đến mức không để ý tay cô ta vẫn quấn lấy cánh tay mình!
Phải nói Triệu Minh rất thích cảm giác qua lại giữa hai người phụ nữ! Anh ta còn tự phụ cho rằng mình đủ bản lĩnh khiến hai chị em say đắm mình!
Nhưng hiện tại khác rồi!
Nhưng lúc này Cố Sênh lại không dám mở miệng, sợ làm Cố Sơ Hạ tức giận mà không cho họ vào nhà nữa.
Hiện tại họ đang trông chờ vào đồ ăn trong phòng của Cố Sơ Hạ đây!
"Sơ Hạ, đừng hiểu lầm, con biết mà, Cố Sênh luôn coi Triệu Minh như anh rể! Thôi không nói chuyện này nữa, ba đã mấy ngày chưa ăn uống tử tế rồi, mau cho mọi người vào ăn chút gì đi!"
Nói rồi, Cố Thần Hoa bước lên phía trước ra hiệu cho Cố Sơ Hạ mở cửa chống trộm.
"Khoan đã!"
"Còn chờ gì nữa? Mau cho chúng tôi vào đi!" Em trai cùng ba khác mẹ của Cố Sơ Hạ là Cố Việt lên tiếng, giọng điệu đầy bực bội.
Cố Sơ Hạ đương nhiên không thể cho họ vào, kiếp trước hai nhà này đã hại cô thảm đến mức nào, cô dám chắc rằng chỉ cần cho họ vào, người tiếp theo bị đuổi ra ngoài chính là Cố Sơ Hạ!
...
"Thức ăn trong nhà tôi không đủ cho nhiều người như các người đâu, nếu mọi người vào hết thì tôi còn gì để ăn? Đồ trong này chỉ đủ cho một gia đình thôi. Thế này đi, các người bàn bạc với nhau đi, khi nào thống nhất thì tôi sẽ mở cửa cho vào."
Nghe lời Cố Sơ Hạ, giọng Cố Thần Hoa trở nên gấp gáp: "Sơ Hạ, con nói gì thế? Chúng ta là người một nhà mà. Hơn nữa ngoài trời mưa đã tạnh rồi, hay là mọi người cùng nhịn ăn một chút, kiểu gì cũng qua được, con thấy thế nào?"
"Sơ Hạ, sao em có thể nhẫn tâm như vậy?" Triệu Minh còn đứng trên bục đạo đức cao nhất để chỉ trích Cố Sơ Hạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


