Bên kia, quản lý siêu thị cũng gọi điện báo cho cô biết hàng hóa đã chuẩn bị xong, kho chứa đã đầy.
Cố Sơ Hạ chỉ yêu cầu quản lý đừng để nhân viên ở lại siêu thị vào buổi tối. Như thường lệ, đợi đến khi mọi người về hết, cô tắt hệ thống camera rồi "quét sạch" toàn bộ hàng hóa trong kho, thậm chí không chừa lại cả kệ hàng.
Ngày hôm sau, cô tiếp tục yêu cầu quản lý mua sắm vật tư, lần này là những vật dụng sinh hoạt thiết yếu cùng rau củ quả tươi, thịt tươi... Trong thời kỳ tận thế, rau tươi là thứ cực kỳ quý giá, biết bao người đã bị lở loét miệng vì không có rau tươi để ăn.
Cứ thế, Cố Sơ Hạ xoay vòng trong năm ngày. Ban ngày cô đi mua đủ loại thức ăn, điên cuồng mua sắm. Đêm đến lại lẻn vào kho siêu thị để thu trọn vật tư quản lý đã chuẩn bị vào không gian.
Quản lý siêu thị cũng kinh ngạc trước tốc độ "tiêu thụ" hàng hóa của Cố Sơ Hạ. Từ thực phẩm đến vật dụng sinh hoạt, không thứ gì cô không yêu cầu mua sắm. Nhỏ như giấy vệ sinh, kem đánh răng, lớn như đồ gia dụng, tất cả đều được mua đủ loại.
Hôm trước, kho hàng còn chật cứng sáng hôm sau đã trống trơn! Đặc biệt camera đều bị tắt, không ai biết người nào đã đến chở hết hàng đi, thậm chí chẳng chừa lại cái kệ nào!
Trong năm ngày, Cố Sơ Hạ đã chi tiêu hết năm tỷ đồng để tích trữ vật tư. Đủ loại vật phẩm kỳ lạ, từ ăn uống, sử dụng, quần áo đến các nhu yếu phẩm sinh hoạt, không thiếu thứ gì.
Bên phía công ty trang trí cũng gọi điện báo cho Cố Sơ Hạ biết căn nhà đã hoàn thành việc sửa sang.
Phải nói rằng tiền nào của nấy. Cánh cửa trông bình thường nhưng nếu không dùng máy kéo, Cố Sơ Hạ phải cần đến vài người hợp sức mới mở nổi. Tường và cửa sổ đều được gia cố toàn bộ, kiên cố không thể phá hủy.
Cố Sơ Hạ hài lòng thanh toán nốt khoản tiền còn lại, nhìn căn phòng kiên cố, trong lòng cô mới phần nào yên tâm hơn.
Trong thời kỳ tận thế, cô không tin tưởng bất kỳ ai. Thứ duy nhất có thể mang lại cảm giác an toàn cho cô chính là bản thân mình.
Cố Sơ Hạ lấy ra tấm cổ bài đoạt được từ tay Cố Sênh, cô không hề quên mình còn có món đồ này.
Ánh sáng xanh trên tay nhanh chóng chui vào tấm cổ bài, trong nháy mắt tấm bài được kích hoạt, ngay sau đó trước mắt Cố Sơ Hạ hiện ra một hồ nước trong veo và thảm cỏ xanh.
Chỉ trong chớp mắt, Cố Sơ Hạ đã tự mình bước vào bên trong tấm cổ bài!
Nơi này lại có thể cho sinh vật ra vào! Đúng là bảo bối quý giá!
Đôi mắt Cố Sơ Hạ sáng rực, trước đây cô không phải chưa từng nghĩ tới việc dự trữ sinh vật sống, không biết thời mạt thế sẽ kéo dài bao lâu, dù lượng thực phẩm cô tích trữ đủ ăn mấy đời người nhưng cô vẫn muốn nuôi thêm sinh vật, không gian tấm cổ bài này xuất hiện đúng lúc quá!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


