Một giây, hai giây…
Cô gái thị trấn Nasha không rành lễ tiết lắm bèn hơi khuỵu gối, vụng về mà cẩn trọng đáp lại cái cúi người ban nãy của chú hề: "Chúc buổi tối tốt lành, ngài hề."
Lời chào này như thể đã bật một công tắc xã giao thân thiện nào đó.
Chú hề với đôi mắt màu vàng mật đội lại chiếc mũ phớt lên đầu, dường như hoàn toàn không biết chuyện gì vừa xảy ra mà hỏi: "Tôi nghĩ đoàn trưởng vẫn chưa đến mức khắc nghiệt bắt một quý cô phải làm việc vào đêm khuya đâu, em có cần giúp gì không?"
"À..." Nasha sợ hãi rồi lại do dự, tay vân vê chiếc ghim cài áo, trông có vẻ không chắc chắn liệu có nên cầu cứu người vừa cứu mình lại vừa có vẻ cực kỳ nguy hiểm này không: "Tất nhiên đoàn trưởng là một quý ông tốt."
Nghe người bán vé nói vậy, nụ cười của chú hề khoa trương nở rộng, dường như hắn cũng vô cùng tán thành câu nói vừa rồi của cô và rất sẵn lòng lắng nghe khó khăn của cô.
"Tôi… chỉ muốn đến tìm lại dây buộc tóc của mình." Thiếu nữ được thái độ thân thiện của đối phương động viên, nỗi sợ hãi trong đôi mắt xanh đã phai đi, chỉ còn lại nỗi buồn chân thật: "Về đến nhà mới phát hiện không thấy đâu nữa, có lẽ đã đánh rơi trên đường rồi — tận 6 đồng bạc một cái cơ đấy."
Đối với một cô gái nhỏ vừa yêu cái đẹp lại vừa nghèo khó, việc đánh mất sợi dây buộc tóc yêu quý đúng là chuyện lớn đến mức phải ra ngoài tìm ngay trong đêm.
"Là loại ren à?" Chú hề cười tủm tỉm hỏi, hai đường cong đỏ tươi hai bên khóe miệng mang một vẻ nhất quán bệnh hoạn mà tinh vi.
Nasha ngây ra một lúc: "Vâng, vâng ạ."
Chú hề tiếp tục hỏi: "Rộng mấy ngón tay, dài bao nhiêu?"
Nasha càng nói càng ngập ngừng: "Rộng hai ngón tay, dài khoảng 20 inch… Ngài…" nhặt được nó sao?
Lời của cô bị bàn tay đột nhiên đưa ra của chú hề cắt ngang.
Bàn tay trông như nên dùng để viết những vần thơ theo kiểu chữ Spencer hoặc kéo lên những chương nhạc tao nhã này, mới vừa rồi đã bẻ gãy cổ của quái vật… lúc lướt qua bên tai thiếu nữ đã để lại một luồng hơi thở lạnh lẽo.
"Tách."
Một tiếng búng tay giòn tan.
Có thứ vải mềm mại, mát lạnh lướt qua lớp lông tơ trên vành tai, Nasha khẽ run lên tại chỗ, đôi mắt bất an đảo quanh rồi đột nhiên dừng lại —
Chỉ thấy trong bàn tay thu về của chú hề đang nâng một đóa hồng được kết từ ren màu xanh biếc, giữa những hoa văn phức tạp còn xen lẫn những sợi chỉ bạc lấp lánh, phần đuôi được dùng làm cành hoa hồng còn treo một viên pha lê trắng trong suốt.
Thực sự là một sợi dây buộc tóc rất đẹp.
"Nguyện cho hoa hồng nở rộ trên mái tóc em, Nasha… thân yêu của tôi."
Ánh đèn màu nhấp nháy của gánh xiếc, ảo thuật gia mặc vest, đóa hồng ren xanh và thiếu nữ tóc đỏ… nếu bỏ qua mọi tình tiết trước đó, cảnh tượng này trông thật mộng ảo và duy mỹ.
"Cái, cái dây buộc tóc này trông đắt tiền quá, ngài hề!"
"Nasha" do dự một lát rồi nhẹ nhàng nhận lấy đóa hồng trong tay chú hề, cảm giác chạm vào ren xanh tinh tế đến đáng sợ, như thủy ngân, như lụa là vương tuyết… lại càng giống như làn da lạnh lẽo của thiếu nữ.
[Nhận được vật phẩm đặc biệt cấp C: Dây buộc tóc của ??? x1 (Có thể mở khóa cách sử dụng sau khi xác nhận thân phận của ???)]
Ba dấu chấm hỏi?
Vật phẩm mà cô thật sự có thể sử dụng trong tay có một cái là “Túi tiền da dê của Nasha” cấp B, cái còn lại là “ghim cài áo của người bán vé” cấp C, chúng đều có mô tả chi tiết, hơn nữa tên vật phẩm có tính định hướng rõ ràng, đây là lần đầu tiên cô gặp phải vật phẩm chưa được mở khóa.
"Chỉ là một trò ảo thuật không đáng tiền thôi, quý cô bán vé ạ." Có vẻ ánh mắt như cười như không của chú hề đã nhìn thấu sự dối lòng của Nasha: "Vào ngày biểu diễn, tôi sẽ mang đến một màn trình diễn đặc sắc hơn, mong em nhất định đến xem."
"Tôi rất mong chờ."
Nhận được hồi đáp, chú hề đặt một tay lên ngực hành lễ kiểu quý ông: "Vậy thì, một lần nữa chúc buổi tối tốt lành."
"Chúc em có một giấc mơ đẹp tối nay, Nasha."
…
[Đếm ngược cái chết 69:26:15]
[Đếm ngược cái chết 69:26:14]
[Đếm ngược cái chết 69:26:13]…
"A a a a a! Cái sương mù đáng ghét này biết cắn người!"
Sương mù dày đặc, vài tiếng la hét thất thanh với các tông giọng cao thấp khác nhau vang vọng trên đường phố thị trấn Meri, ánh đèn chỉ thị đếm ngược cái chết màu xanh lam chớp loạn xạ theo những tiếng bước chân chạy hỗn loạn.
"Chạy lên chỗ cao hơn!"
Cố Tuân kéo tay Trần Chi, dẫn chị ấy chạy, đôi giày cao gót mà Trần Chi đi lúc vào phó bản đã văng mất từ lâu, tóc tai bù xù, dưới lòng bàn chân chỉ buộc tạm vài mảnh vải, mơ hồ rỉ máu, trên người cũng có những vết thương lớn nhỏ như bị thứ gì đó gặm cắn, nhưng chị ấy cắn răng không một lời than vãn.
Bát Mi lanh lẹ, vết thương trên người không nhiều, chạy nhanh lại rất giỏi leo trèo, đang mở đường cho hai người phía trước.
Cậu ta cứ gặp con hẻm nào có sương mù dày đặc là sớm tránh đi, vừa chạy hổn hển vừa nói nhảm: "Thể loại game này là gì vậy, sao lại từ RPG biến thành đại chiến sinh tồn Silent Hill rồi, hu hu hu, đúng là lũ thiết kế chó… Ái da!"
Chỉ nghe một tiếng loảng xoảng, Bát Mi đi đầu ở góc rẽ đã va phải một bóng người cũng đang chạy hết tốc lực lao ra, kéo theo cả những cái rổ, chậu sắt, mẹt rách nát hai bên đường cũng đổ sập, một bóng dáng phụ nữ toàn thân đầy vết máu thở hổn hển đi chậm nửa nhịp phía sau, phát ra tiếng hét sợ hãi mà yếu ớt.
"Vãi vãi vãi vãi quần què gì vậy!"
"Ai?! Là ai?!"
"A a a!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
