Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vấn Vương Lòng Anh Chương 8: 8: Thiếu

Cài Đặt

Chương 8: 8: Thiếu

Lúc trước cô có nói với anh rằng cô muốn tham gia tuyển chọn, nhưng anh lại chưa từng nói với cô anh là một trong ban giám khảo.

Lúc trước cô có nói với anh rằng cô muốn tham gia tuyển chọn, nhưng anh lại chưa từng nói với cô anh là một trong ban giám khảo. Bây giờ cô hơi hoảng loạn. Đột nhiên mất tự tin né tránh ánh mắt anh. Một lát sau, đạo diễn ngồi ở chính giữa lời ít mà ý nhiều: “Rất vui khi hai vị lại có lý giải và hiểu biết đối với nhân vật này, thật ra giữ hai người lại, cũng vì cảm thấy hai vị diễn sát nhân vật nhất trong đông đảo diễn viên.” “Nhưng mà, vì phong cách của hai người rất khác biệt, bên chúng tôi vẫn chưa thể thống nhất, tranh luận rất cam go….” Ông ta dạm dừng một lát rồi nói tiếp, thành công đưa ánh mắt mọi người dán vào người cuối cùng có khả năng giải quyết dứt khoát. “Văn tổng, hai vị này đều là nghệ sĩ dưới trướng của ngài, tôi có thể xin ý kiến của ngài được không?” “——” Sau câu nói cuối cùng của đạo diễn, trên dưới khán đài yên lặng chưa từng có. Ánh đèn sân khấu chiếu thẳng vào lưng Đường Oanh, thời gian dài, còn hơi nóng lên. Cô cảm giác hô hấp của cô đình trệ một chút, không dám ngẩng đầu, tầm mắt chỉ nhìn sàn nhà. Lẳng lặng chờ đợi. Không biết qua bao lâu, giọng nói tán thành của Văn Mộc Cảnh vang lên. “Điền Tử, càng thích hợp hơn.” Giọng điệu vững vàng kiên định hoàn toàn không cho người khác đường xoay chuyển. Lời này vừa nói ra, Điền tử trên đài lập tức ưỡn ngực, lộ ra vẻ mặt nắm chắc thắng lợi, đồng thời biên kịch ủng hộ cô ả cũng gật đầu tán đồng. Đường Oanh bỗng nhiên cảm thấy hoảng hốt trước mắt, cô chậm chạp ngẩng đầu, trong mắt là sự mất mát không thể che giấu được. Đạo diễn ngồi giữa do dự: “Có thể nói tỉ mỉ một chút không?” Văn Mộc Cảnh nhìn về phía Đường Oanh, từng câu từng chữ nói lý do: “Diễn giải nhân vật của Điền Tử rõ ràng hơn với người mới, độ nổi tiếng và danh tiếng cũng đủ để diễn nhân vật này.” “Đúng vậy đạo diễn, bằng độ hot của Điền Tử chắc chắn sẽ làm nhân vật nổi hơn.” Một biên kịch phụ họa. Cả khán đài lại lặng im. Tuy rằng anh đang nói Điền Tử, nhưng không thể nghi ngờ những lời đó đang phủ nhận cô, đôi tay giấu sang lưng của Đường Oanh siết chặt lại. Người mới? Ba năm không đóng phim, nên không khác gì người mới, đạo diễn ngồi ở giữa không thể nói gì thêm. Cho dù có giây phút ông bị kỹ thuật diễn của Đường Oanh đả động đến, nhưng chọn một diễn viên có tranh luận thật sự rất mạo hiểm. “Đạo diễn, tôi có thể thay đổi vì nhân vật.” Đường Oanh siết chặt thịt mềm ở bắp tay, cắn răng lên tiếng tranh thủ. Thế nhưng trả lời lại là thông báo để các cô xuống sân khấu. Chỉ đợi ở cánh gà năm phút, cuối cùng nhân vật nữ phụ số ba Đạt Lai vẫn chọn Điền Tử. Đường Oanh lặng yên ngồi ở cánh gà trống rỗng, không ai quấy rầy. Có lẽ đã mất tự tin vì đã lâu không đóng phim, bây giờ cô cực kỳ nghi ngờ bản thân có hợp với cái vòng này hay không, cứ tiếp tục đi xuống như vậy, chắc chắn mười năm nữa cũng không thể trả hết tiền nợ được. Nửa buổi đâug tìm nhân vật phụ kết thúc, nhà hát lớn bắt đầu dọn dẹp, tin rằng chỉ một lát nữa, weibo chính thức của đoàn phim và các phương tiện truyền thông lớn sẽ đồng thời cập nhật tin tức mới nhất. Lạc Phiêu Phiêu thay cô thu dọn đồ, an ủi: “Đường Đường, cười một cái được không? Chúng ta không hiếm lạ cái bộ phim này, lát nửa kêu chị Già tìm cho chị tài nguyên tốt hơn, để Điền Tử sáng mắt ra.” Đường Oanh nở nụ cười cứng đờ, cô biết Lạc Phiêu Phiêu đang an ủi mình, bây giờ cô như này thì làm gì có đạo diễn chủ động tìm đến. Đóng phim cũng hoãn, người cũng chọn rồi, những thăng trầm lớn cả buổi sáng khiến cô chỉ muốn nghỉ ngơi một chút. “Đừng khổ sở Đường Đường, ta mang ngươi đi ăn bữa tiệc lớn.” Lạc nhè nhẹ lôi kéo nàng cánh tay nói. “Đường Đường đừng khổ sở, em mang chị đi ăn bữa tiệc lớn.” Lạc Phiêu Phiêu lay lay cánh tay cô nói. “Công ty chi trả à?” “Hở?” Lạc Phiêu Phiêu bị cô hỏi đến ngốc, suy nghĩ một chút, tự tin vỗ vỗ ngực: “Chắc hẳn công ty sẽ không trả, nhưng chị có thể tìm em trả.” Đường Oanh bật cười ra tiếng, quét sạch mây mù, chẳng lẽ cô còn không biết quỹ đen nhỏ của cô ấy à, “Đi nhé?” “Đi!” Hai người đi khỏi hậu trường, ở góc gần lối ra, nghe thấy giọng điệu hưng phấn cố tình đè nén lại. “Anh Tiêu, em nói không sai, quả nhiên Văn tổng vẫn đứng về phía em.” “Chắc chắn rồi, em quên mất web drama của Vương Hồng Đạt rồi à? Là tự mình anh ta đưa cho anh đấy.” “Tất nhiên không quên, cái bộ phim đó em muốn đã lâu rồi.” “Em yên tâm, mấy năm nay Văn tổng lấy nhiều tài nguyên của Đường Oanh, cái nào chả cho em, càng đừng nói cái vai diễn này anh ta có thể tự mình chỉ định.” “Ui anh Tiêu, anh nói xem Văn tổng không cho em nói trước mặt cô ta, là định đóng băng cô ta à?” “Hư! Ai biết.” “Đường Oanh đáng đời, đắc tội Văn tổng lúc nào cũng không biết, hôm nay còn muốn tranh giành, cũng không nhìn xem bản thân là ai.” “Em biết chuyện này là ý gì không?” “Cái gì?” “Văn tổng anh ta coi trọng em đó, lần sau em phải lấy lòng nhiều vào, thời gian dài, nói không chừng vị trí bà chủ Gia Thụy……” Nói đến chỗ lợi, hai người cười càn rỡ. Chỉ chốc lát, Hàn Tiêu và Điền Tử chưa đã thèm đi ra khỏi góc, bỗng nhiên sắc mặt biến đổi. “Đường, Đường Oanh?” Điền Tử nói lắp nói: “Ai… Ai bảo cô nghe lén chúng tôi nói chuyện?” Đường Oanh cắn môi không đáp, có chút thất thần bỏ qua bọn họ, mặc kệ Hàn Tiêu và Điền Tử gọi to ở phía sau. Đi qua quảng trường bên ngoài nhà hát, lối đi bộ cuối cùng là một ngã tư. Ánh mặt trời bên ngoài chói chang, nhưng Đường Oanh lại cảm thấy lạnh buốt cả lòng bàn chân, cô khắc chế giọng nói bản thân, nói rất chậm: “Phiêu Phiêu, có thể chị không thể đi ăn cơm với em được, chị muốn về nghỉ ngơi.” “…… Được.” Lạc Phiêu Phiêu thấy cô càng bình tĩnh thì trong lòng lại càng sốt ruột, miệng mấy máp không tiếng động, mãi một lúc sau mới thốt ra một chữ này. Vừa rồi ở ngã rẽ, lời nên nghe hay không nên nghe các cô cũng nghe được hết rồi, cô ấy trăm triệu không ngờ người cướp tài nguyên của Đường Đường thế mà lại là Văn tổng. Nghe ý trong lời bọn họ, Văn tổng làm như vậy đã không phải ngày một ngày hai, nhưng rốt cuộc là vì sao? Rõ ràng năm đó Đường Đường nổi tiếng hơn Điền Tử, vì sao tình nguyện nâng cô ả kia cũng không chịu nâng Đường Đường? Trong lòng Đường Oanh mơ hồ nghĩ đến điều gì đó, “Phiêu Phiêu, chị Lý Già có nói với em khi nào sẽ ký kết gia hạn hợp đồng không?” Lạc Phiêu Phiêu lắc đầu: “Không có, lúc ấy trợ lý Trình nói muốn đổi hợp đồng mới cho chúng ta, mà về sau không có tiếng động gì nữa, hai hôm nay chị Già còn kêu em đi thúc giục……” Bỗng nhiên, cô ấy tắt tiếng. Văn tổng…… Không phải anh không muốn gia hạn hợp đồng chứ! An tĩnh vài giây, Lạc Phiêu Phiêu vội vàng an ủi cô, “Đường Đường, lát nữa em đi tìm trợ lý Trình, chị đừng nghe Điền Tử nói nhảm, chị về trước ngủ một giấc ngon đi, không được nghĩ gì, nhớ chưa?” “……” Đường Oanh rũ mắt, khí áp quanh người rất thấp. — Buổi tối, Lưu Phương Linh ở phòng khách bất an đi qua đi lại, chờ nghe thấy có ngoài cửa mở khóa động tĩnh mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, “Văn tiên sinh, cuối cùng ngài trở về.” “Làm sao vậy?” Hai tay Lưu Phương Linh siết chặt lại, hơi sốt ruột: “Lúc chiều Đường tiểu thư về vẫn luôn nhốt bản thân trong phòng, nói gì cũng không mở cửa, buổi tối tôi khuyên rất lâu cô ấy mới chịu ăn một chút, bây giờ lại ngủ không yên ổn, ngài vẫn nên đi lên nhìn xem đi.” “Được, tôi đã biết.” Động tác cởi áo khoác của Văn Mộc Cảnh hơi dừng lại, giọng điệu nói chuyện không hề phập phồng. Thấy anh đồng ý, cốt cuộc Lưu Phương Linh mới an tâm. Hai người có mâu thuẫn thì phải giải quyết nhanh chóng, nếu không thị phi nghi ngờ sẽ chia xa. Chẳng qua bà cũng chỉ là một người giúp việc không thể can thiệp, sau khi báo cáo với anh, bà cúi đầu chào rồi xách túi đi về. Cửa lớn lại đóng lần nữa, Văn Mộc Cảnh vừa đi vừa cởi cà vạt, lên tầng hai. Anh đẩy cửa đi vào, không khóa. Theo ánh đèn ở hành lang, có thể thấy một chỗ phình nhỏ trên giường, bật đèn treo tường cạnh đầu giường, phòng ngủ sáng lên trong ánh sáng vàng ảm đạm. Đường Oanh chôn trong chăn, anh kéo ra một góc, hai mắt cô gái nhỏ nhắm nghiền, khóe mắt vẫn vương giọt nước mắt, những hạt mồ hôi dày đặc làm ướt sợi tóc giữa trán. Hơn nữa thieus oxy trong thời gian dài, khuôn mặt người con gái trở nên đỏ bừng, vừa non mềm vừa yếu ớt đáng thương. Trái tim Văn Mộc Cảnh bất giác co rút lại. Cô đã khóc bao lâu rồi đây? Vì đề phòng, anh cúi người áp trán vào trán cô, rồi lại dùng mu bàn tay kiểm tra. May mắn, không phải phát sốt. Đường Oanh ngủ say, cảm nhận được động chạm, mắt khẽ run run. Khi nhìn thấy người đến, cô mím môi không nói gì. Văn Mộc Cảnh buông áo vest trong tay, ngồi xuống mép giường bên cạnh cô, “Khóc?” “……” Thấy cô không trả lời, anh nâng nhẹ cằm cô lên để đối diện: “Tại sao lại khóc?” “……” “Bởi vì Điền Tử?” “……” Vừa nghe đến hai chữ này, tâm tình vừa bình phục của Đường Oanh lại bắt đầu dao động. Anh nhìn đôi mắt ngập nước của cô, thở dài: “Không nhận được vai diễn kia nên tức giận? Cô kìm nước mắt lắc đầu. “Thế khóc cái gì?” Lòng bàn tay thô ráp của anh xoa khóe mắt cô, mềm mại ướt át. Cô khịt mũi ngồi dậy, “Em thật sự rất kém cỏi sao.” “?” Văn Mộc Cảnh nghe không hiểu, cho rằng cô vẫn để ý buổi tuyển chọn lúc sáng, dường như xoa đầu an ủi cô: “Chỉ là em không thích hợp với nhân vật kia.” Không thích hợp, lại là không thích hợp. Đường Oanh cười khổ trong lòng, đã ba năm, cô đã nghe rất nhiều lần. Đến cuối cùng là cô không thích hợp, hay là anh căn bản không định để cô quay phim. Nhưng…… Lý do để anh làm vậy là gì? Cô tinh tế nhìn gương mặt anh, trong trẻo hồng hào, nghĩ lại ở chung trong quá khứ, nhìn chung rất chu đáo. Nhưng trong thâm tâm anh rốt cuộc nghĩ gì, cô không biết, thậm chí một chút khe hở cũng không thể tìm thấy. Cô đối với anh, chỉ có nghe lời, thuận theo không lý do. Nghĩ vậy, Đường Oanh bất giác rủ về sau, giọng mũi rất nặng, “Anh cho Điền Tử bộ web drama của đạo diễn Vương Hồng Đạt.” Những lời này không phải câu hỏi mà là câu khẳng định. Trong mắt Văn Mộc Cảnh hiện lên chút ngoài ý muốn, say sau đó đạm mạc thu hồi bàn tay, thong thả ung dung cởi cổ tay áo, “Lập trường đạo diễn không vững, tôi chỉ cung cấp ý kiến tham khảo.” “Nhưng rõ ràng ngày đó anh đã đồng ý.” “Tin xấu của em gần đây rất nhiều, bên đầu tư yêu cần xem xét lại lần nữa.” “——” Đường Oanh nắm chặt khăn trải giường, toàn bộ áp lực dưới đáy lòng chua xót trào ra, chứa đầy đến mức nước mắt tuôn trào, thấm ướt chăn đệm, “Là công ty chưa từng có ý định làm sáng tỏ giúp em.” Tin tức xấu của Điền Tử công ty lập tức ra mặt giải quyết, tin xấu của cô công ty ngó lơ, cuối cùng dựa vào đâu? Văn Mộc Cảnh nhíu mày mất kiên nhẫn: “Đừng gây rối vô cớ.” Đường Oanh cười nhạo: “Gây rối vô cớ? Vậy anh nói cho em, vì sao tài nguyên của em luôn trùng với Điền Tử một cách chính xác, vì sao mỗi lần sắp ký hợp đồng với em, ngày hôm sau sẽ đổi thành cô ta, vì sao n bản thảo dẫm đạp em cuồn cuộn không ngừng, mà Điền Tử lại có thể được công ty bảo vệ!” Câu cuối cùng, cô dường như khụt khịt nói ra, không rống giận cuồng loạn, không cãi cọ đến mặt đỏ tai hồng. Chỉ có khổ sở, khổ sở như vỡ òa. Nhưng mà Văn Mộc Cảnh không giải thích gì hết, ôm lấy vòng em người con gái kéo vào ngực, kiên nhẫn hôn lên lông mi cô. Không khác gì cam chịu. Đường Oanh khóc lóc để phát tiết, bả vai kích động cuối cùng cũng dừng lại, giọng nói cô run rẩy: “Em, em chỉ muốn trả số tiền nợ anh năm đó sớm chút, em thật sự rất cố gắng,” Không ngờ khuôn mặt văn nhã của người đàn ông có chút tan vỡ, quai hàm căng chặt xuất hiện sự bực bội, “Không thể thì không trả.” “Em sẽ trả hết, chắc chắn.” Đường Oanh xô đẩy người anh, muốn giữ khoảng cách, nhưng sức lực ở eo khiến cô không thể thoát đi được. “Đủ rồi, chuyện này dừng ở đây, nếu em không muốn vĩnh viễn không thể đóng phim nữa, thì ngoan một chút.” Văn Mộc Cảnh bỗng nhiên tàn khốc, bàn tay to lớn có lực bóp sau cổ cô, như bóp chặt một con thú nhỏ. Đường Oanh chịu kinh hách, toàn bộ sức lực trong nháy mắt như bị tan đi, không hề phản kháng, thấp giòn nức nở hai tiếng. Đây mới là anh chân thật, chân thật đến mức khiến người ta sợ hãi anh.

Bây giờ cô hơi hoảng loạn.

Đột nhiên mất tự tin né tránh ánh mắt anh.

Một lát sau, đạo diễn ngồi ở chính giữa lời ít mà ý nhiều: “Rất vui khi hai vị lại có lý giải và hiểu biết đối với nhân vật này, thật ra giữ hai người lại, cũng vì cảm thấy hai vị diễn sát nhân vật nhất trong đông đảo diễn viên.”

“Nhưng mà, vì phong cách của hai người rất khác biệt, bên chúng tôi vẫn chưa thể thống nhất, tranh luận rất cam go….”

Ông ta dạm dừng một lát rồi nói tiếp, thành công đưa ánh mắt mọi người dán vào người cuối cùng có khả năng giải quyết dứt khoát.

“Văn tổng, hai vị này đều là nghệ sĩ dưới trướng của ngài, tôi có thể xin ý kiến của ngài được không?”

“——”

Sau câu nói cuối cùng của đạo diễn, trên dưới khán đài yên lặng chưa từng có.

Ánh đèn sân khấu chiếu thẳng vào lưng Đường Oanh, thời gian dài, còn hơi nóng lên.

Cô cảm giác hô hấp của cô đình trệ một chút, không dám ngẩng đầu, tầm mắt chỉ nhìn sàn nhà.

Lẳng lặng chờ đợi.

Không biết qua bao lâu, giọng nói tán thành của Văn Mộc Cảnh vang lên.

“Điền Tử, càng thích hợp hơn.”

Giọng điệu vững vàng kiên định hoàn toàn không cho người khác đường xoay chuyển.

Lời này vừa nói ra, Điền tử trên đài lập tức ưỡn ngực, lộ ra vẻ mặt nắm chắc thắng lợi, đồng thời biên kịch ủng hộ cô ả cũng gật đầu tán đồng.

Đường Oanh bỗng nhiên cảm thấy hoảng hốt trước mắt, cô chậm chạp ngẩng đầu, trong mắt là sự mất mát không thể che giấu được.

Đạo diễn ngồi giữa do dự: “Có thể nói tỉ mỉ một chút không?”

Văn Mộc Cảnh nhìn về phía Đường Oanh, từng câu từng chữ nói lý do: “Diễn giải nhân vật của Điền Tử rõ ràng hơn với người mới, độ nổi tiếng và danh tiếng cũng đủ để diễn nhân vật này.”

“Đúng vậy đạo diễn, bằng độ hot của Điền Tử chắc chắn sẽ làm nhân vật nổi hơn.” Một biên kịch phụ họa.

Cả khán đài lại lặng im.

Tuy rằng anh đang nói Điền Tử, nhưng không thể nghi ngờ những lời đó đang phủ nhận cô, đôi tay giấu sang lưng của Đường Oanh siết chặt lại.

Người mới?

Ba năm không đóng phim, nên không khác gì người mới, đạo diễn ngồi ở giữa không thể nói gì thêm.

Cho dù có giây phút ông bị kỹ thuật diễn của Đường Oanh đả động đến, nhưng chọn một diễn viên có tranh luận thật sự rất mạo hiểm.

“Đạo diễn, tôi có thể thay đổi vì nhân vật.” Đường Oanh siết chặt thịt mềm ở bắp tay, cắn răng lên tiếng tranh thủ.

Thế nhưng trả lời lại là thông báo để các cô xuống sân khấu.

Chỉ đợi ở cánh gà năm phút, cuối cùng nhân vật nữ phụ số ba Đạt Lai vẫn chọn Điền Tử.

Đường Oanh lặng yên ngồi ở cánh gà trống rỗng, không ai quấy rầy.

Có lẽ đã mất tự tin vì đã lâu không đóng phim, bây giờ cô cực kỳ nghi ngờ bản thân có hợp với cái vòng này hay không, cứ tiếp tục đi xuống như vậy, chắc chắn mười năm nữa cũng không thể trả hết tiền nợ được.

Nửa buổi đâug tìm nhân vật phụ kết thúc, nhà hát lớn bắt đầu dọn dẹp, tin rằng chỉ một lát nữa, weibo chính thức của đoàn phim và các phương tiện truyền thông lớn sẽ đồng thời cập nhật tin tức mới nhất.

Lạc Phiêu Phiêu thay cô thu dọn đồ, an ủi: “Đường Đường, cười một cái được không? Chúng ta không hiếm lạ cái bộ phim này, lát nửa kêu chị Già tìm cho chị tài nguyên tốt hơn, để Điền Tử sáng mắt ra.”

Đường Oanh nở nụ cười cứng đờ, cô biết Lạc Phiêu Phiêu đang an ủi mình, bây giờ cô như này thì làm gì có đạo diễn chủ động tìm đến.

Đóng phim cũng hoãn, người cũng chọn rồi, những thăng trầm lớn cả buổi sáng khiến cô chỉ muốn nghỉ ngơi một chút.

“Đừng khổ sở Đường Đường, ta mang ngươi đi ăn bữa tiệc lớn.” Lạc nhè nhẹ lôi kéo nàng cánh tay nói.

“Đường Đường đừng khổ sở, em mang chị đi ăn bữa tiệc lớn.” Lạc Phiêu Phiêu lay lay cánh tay cô nói.

“Công ty chi trả à?”

“Hở?” Lạc Phiêu Phiêu bị cô hỏi đến ngốc, suy nghĩ một chút, tự tin vỗ vỗ ngực: “Chắc hẳn công ty sẽ không trả, nhưng chị có thể tìm em trả.”

Đường Oanh bật cười ra tiếng, quét sạch mây mù, chẳng lẽ cô còn không biết quỹ đen nhỏ của cô ấy à, “Đi nhé?”

“Đi!”

Hai người đi khỏi hậu trường, ở góc gần lối ra, nghe thấy giọng điệu hưng phấn cố tình đè nén lại.

“Anh Tiêu, em nói không sai, quả nhiên Văn tổng vẫn đứng về phía em.”

“Chắc chắn rồi, em quên mất web drama của Vương Hồng Đạt rồi à? Là tự mình anh ta đưa cho anh đấy.”

“Tất nhiên không quên, cái bộ phim đó em muốn đã lâu rồi.”

“Em yên tâm, mấy năm nay Văn tổng lấy nhiều tài nguyên của Đường Oanh, cái nào chả cho em, càng đừng nói cái vai diễn này anh ta có thể tự mình chỉ định.”

“Ui anh Tiêu, anh nói xem Văn tổng không cho em nói trước mặt cô ta, là định đóng băng cô ta à?”

“Hư! Ai biết.”

“Đường Oanh đáng đời, đắc tội Văn tổng lúc nào cũng không biết, hôm nay còn muốn tranh giành, cũng không nhìn xem bản thân là ai.”

“Em biết chuyện này là ý gì không?”

“Cái gì?”

“Văn tổng anh ta coi trọng em đó, lần sau em phải lấy lòng nhiều vào, thời gian dài, nói không chừng vị trí bà chủ Gia Thụy……”

Nói đến chỗ lợi, hai người cười càn rỡ.

Chỉ chốc lát, Hàn Tiêu và Điền Tử chưa đã thèm đi ra khỏi góc, bỗng nhiên sắc mặt biến đổi.

“Đường, Đường Oanh?”

Điền Tử nói lắp nói: “Ai… Ai bảo cô nghe lén chúng tôi nói chuyện?”

Đường Oanh cắn môi không đáp, có chút thất thần bỏ qua bọn họ, mặc kệ Hàn Tiêu và Điền Tử gọi to ở phía sau.

Đi qua quảng trường bên ngoài nhà hát, lối đi bộ cuối cùng là một ngã tư.

Ánh mặt trời bên ngoài chói chang, nhưng Đường Oanh lại cảm thấy lạnh buốt cả lòng bàn chân, cô khắc chế giọng nói bản thân, nói rất chậm: “Phiêu Phiêu, có thể chị không thể đi ăn cơm với em được, chị muốn về nghỉ ngơi.”

“…… Được.”

Lạc Phiêu Phiêu thấy cô càng bình tĩnh thì trong lòng lại càng sốt ruột, miệng mấy máp không tiếng động, mãi một lúc sau mới thốt ra một chữ này.

Vừa rồi ở ngã rẽ, lời nên nghe hay không nên nghe các cô cũng nghe được hết rồi, cô ấy trăm triệu không ngờ người cướp tài nguyên của Đường Đường thế mà lại là Văn tổng.

Nghe ý trong lời bọn họ, Văn tổng làm như vậy đã không phải ngày một ngày hai, nhưng rốt cuộc là vì sao?

Rõ ràng năm đó Đường Đường nổi tiếng hơn Điền Tử, vì sao tình nguyện nâng cô ả kia cũng không chịu nâng Đường Đường?

Trong lòng Đường Oanh mơ hồ nghĩ đến điều gì đó, “Phiêu Phiêu, chị Lý Già có nói với em khi nào sẽ ký kết gia hạn hợp đồng không?”

Lạc Phiêu Phiêu lắc đầu: “Không có, lúc ấy trợ lý Trình nói muốn đổi hợp đồng mới cho chúng ta, mà về sau không có tiếng động gì nữa, hai hôm nay chị Già còn kêu em đi thúc giục……”

Bỗng nhiên, cô ấy tắt tiếng.

Văn tổng…… Không phải anh không muốn gia hạn hợp đồng chứ!

An tĩnh vài giây, Lạc Phiêu Phiêu vội vàng an ủi cô, “Đường Đường, lát nữa em đi tìm trợ lý Trình, chị đừng nghe Điền Tử nói nhảm, chị về trước ngủ một giấc ngon đi, không được nghĩ gì, nhớ chưa?”

“……”

Đường Oanh rũ mắt, khí áp quanh người rất thấp.

Buổi tối, Lưu Phương Linh ở phòng khách bất an đi qua đi lại, chờ nghe thấy có ngoài cửa mở khóa động tĩnh mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, “Văn tiên sinh, cuối cùng ngài trở về.”

“Làm sao vậy?”

Hai tay Lưu Phương Linh siết chặt lại, hơi sốt ruột: “Lúc chiều Đường tiểu thư về vẫn luôn nhốt bản thân trong phòng, nói gì cũng không mở cửa, buổi tối tôi khuyên rất lâu cô ấy mới chịu ăn một chút, bây giờ lại ngủ không yên ổn, ngài vẫn nên đi lên nhìn xem đi.”

“Được, tôi đã biết.”

Động tác cởi áo khoác của Văn Mộc Cảnh hơi dừng lại, giọng điệu nói chuyện không hề phập phồng.

Thấy anh đồng ý, cốt cuộc Lưu Phương Linh mới an tâm.

Hai người có mâu thuẫn thì phải giải quyết nhanh chóng, nếu không thị phi nghi ngờ sẽ chia xa.

Chẳng qua bà cũng chỉ là một người giúp việc không thể can thiệp, sau khi báo cáo với anh, bà cúi đầu chào rồi xách túi đi về.

Cửa lớn lại đóng lần nữa, Văn Mộc Cảnh vừa đi vừa cởi cà vạt, lên tầng hai.

Anh đẩy cửa đi vào, không khóa.

Theo ánh đèn ở hành lang, có thể thấy một chỗ phình nhỏ trên giường, bật đèn treo tường cạnh đầu giường, phòng ngủ sáng lên trong ánh sáng vàng ảm đạm.

Đường Oanh chôn trong chăn, anh kéo ra một góc, hai mắt cô gái nhỏ nhắm nghiền, khóe mắt vẫn vương giọt nước mắt, những hạt mồ hôi dày đặc làm ướt sợi tóc giữa trán.

Hơn nữa thieus oxy trong thời gian dài, khuôn mặt người con gái trở nên đỏ bừng, vừa non mềm vừa yếu ớt đáng thương.

Trái tim Văn Mộc Cảnh bất giác co rút lại.

Cô đã khóc bao lâu rồi đây?

Vì đề phòng, anh cúi người áp trán vào trán cô, rồi lại dùng mu bàn tay kiểm tra.

May mắn, không phải phát sốt.

Đường Oanh ngủ say, cảm nhận được động chạm, mắt khẽ run run.

Khi nhìn thấy người đến, cô mím môi không nói gì.

Văn Mộc Cảnh buông áo vest trong tay, ngồi xuống mép giường bên cạnh cô, “Khóc?”

“……”

Thấy cô không trả lời, anh nâng nhẹ cằm cô lên để đối diện: “Tại sao lại khóc?”

“……”

“Bởi vì Điền Tử?”

“……”

Vừa nghe đến hai chữ này, tâm tình vừa bình phục của Đường Oanh lại bắt đầu dao động.

Anh nhìn đôi mắt ngập nước của cô, thở dài: “Không nhận được vai diễn kia nên tức giận?

Cô kìm nước mắt lắc đầu.

“Thế khóc cái gì?” Lòng bàn tay thô ráp của anh xoa khóe mắt cô, mềm mại ướt át.

Cô khịt mũi ngồi dậy, “Em thật sự rất kém cỏi sao.”

“?”

Văn Mộc Cảnh nghe không hiểu, cho rằng cô vẫn để ý buổi tuyển chọn lúc sáng, dường như xoa đầu an ủi cô: “Chỉ là em không thích hợp với nhân vật kia.”

Không thích hợp, lại là không thích hợp.

Đường Oanh cười khổ trong lòng, đã ba năm, cô đã nghe rất nhiều lần. Đến cuối cùng là cô không thích hợp, hay là anh căn bản không định để cô quay phim.

Nhưng…… Lý do để anh làm vậy là gì?

Cô tinh tế nhìn gương mặt anh, trong trẻo hồng hào, nghĩ lại ở chung trong quá khứ, nhìn chung rất chu đáo.

Nhưng trong thâm tâm anh rốt cuộc nghĩ gì, cô không biết, thậm chí một chút khe hở cũng không thể tìm thấy.

Cô đối với anh, chỉ có nghe lời, thuận theo không lý do.

Nghĩ vậy, Đường Oanh bất giác rủ về sau, giọng mũi rất nặng, “Anh cho Điền Tử bộ web drama của đạo diễn Vương Hồng Đạt.”

Những lời này không phải câu hỏi mà là câu khẳng định.

Trong mắt Văn Mộc Cảnh hiện lên chút ngoài ý muốn, say sau đó đạm mạc thu hồi bàn tay, thong thả ung dung cởi cổ tay áo, “Lập trường đạo diễn không vững, tôi chỉ cung cấp ý kiến tham khảo.”

“Nhưng rõ ràng ngày đó anh đã đồng ý.”

“Tin xấu của em gần đây rất nhiều, bên đầu tư yêu cần xem xét lại lần nữa.”

“——”

Đường Oanh nắm chặt khăn trải giường, toàn bộ áp lực dưới đáy lòng chua xót trào ra, chứa đầy đến mức nước mắt tuôn trào, thấm ướt chăn đệm, “Là công ty chưa từng có ý định làm sáng tỏ giúp em.”

Tin tức xấu của Điền Tử công ty lập tức ra mặt giải quyết, tin xấu của cô công ty ngó lơ, cuối cùng dựa vào đâu?

Văn Mộc Cảnh nhíu mày mất kiên nhẫn: “Đừng gây rối vô cớ.”

Đường Oanh cười nhạo: “Gây rối vô cớ? Vậy anh nói cho em, vì sao tài nguyên của em luôn trùng với Điền Tử một cách chính xác, vì sao mỗi lần sắp ký hợp đồng với em, ngày hôm sau sẽ đổi thành cô ta, vì sao n bản thảo dẫm đạp em cuồn cuộn không ngừng, mà Điền Tử lại có thể được công ty bảo vệ!”

Câu cuối cùng, cô dường như khụt khịt nói ra, không rống giận cuồng loạn, không cãi cọ đến mặt đỏ tai hồng.

Đường Oanh khóc lóc để phát tiết, bả vai kích động cuối cùng cũng dừng lại, giọng nói cô run rẩy: “Em, em chỉ muốn trả số tiền nợ anh năm đó sớm chút, em thật sự rất cố gắng,”

Không ngờ khuôn mặt văn nhã của người đàn ông có chút tan vỡ, quai hàm căng chặt xuất hiện sự bực bội, “Không thể thì không trả.”

“Em sẽ trả hết, chắc chắn.”

Đường Oanh xô đẩy người anh, muốn giữ khoảng cách, nhưng sức lực ở eo khiến cô không thể thoát đi được.

“Đủ rồi, chuyện này dừng ở đây, nếu em không muốn vĩnh viễn không thể đóng phim nữa, thì ngoan một chút.” Văn Mộc Cảnh bỗng nhiên tàn khốc, bàn tay to lớn có lực bóp sau cổ cô, như bóp chặt một con thú nhỏ.

Đường Oanh chịu kinh hách, toàn bộ sức lực trong nháy mắt như bị tan đi, không hề phản kháng, thấp giòn nức nở hai tiếng.

Đây mới là anh chân thật, chân thật đến mức khiến người ta sợ hãi anh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc