Xung quanh, một đám phu nhân thế gia đương nhiên cũng nghe được tiếng lòng của Sở Khanh Khanh, ai nấy đều lộ vẻ mặt hưng phấn.
Ngay từ ngày Sở Khanh Khanh bóc phốt lớn ở buổi chầu sớm, các quan viên sau khi tan triều về nhà đã kể lại một cách sinh động câu chuyện bát quái cẩu huyết về người bạn kết nghĩa huynh đệ của Nhan lão gia lại thầm yêu vợ ông 30 năm, nghe mà đám phu nhân thế gia ngẩn cả người, vừa nghe vừa cảm thán.
Lúc đó họ còn thắc mắc không biết chuyện này từ đâu mà ra, bây giờ xem ra là nhờ tiểu công chúa à!
Mắt mọi người càng lúc càng sáng lên, nhìn kỹ thì toàn là ánh sáng của hóng chuyện, dưa nghe kể lại làm sao thơm bằng hóng trực tiếp tại hiện trường được!
Hơn nữa, nhìn bộ dạng của Nhan phu nhân rõ ràng là không biết chuyện, còn cả vẻ mặt kinh hãi của Nhan lão gia nữa hahaha…
Lần này có kịch hay để xem rồi.
Hệ thống: 【Tên biến thái Võ Kỳ Hứa đó không đến, nghe nói bị ai đó đánh cho bán thân bất toại, trong thời gian ngắn không xuống giường được, nhưng phu nhân của hắn thì có đến, vừa rồi ngươi còn nhận quà của bà ấy đấy!】
Sở Khanh Khanh kinh ngạc: 【Phu nhân của hắn đến á? Chính là vị Võ phu nhân bị Võ Kỳ Hứa điên cuồng theo đuổi chỉ vì tên giống ngoại tổ mẫu của ta?】
Hệ thống: 【Chính xác!】
Đám phu nhân xung quanh nghe vậy mới nhớ ra hình như vừa rồi đúng là có thấy Võ phu nhân…
Thế là mọi người vội vàng tìm kiếm khắp nơi, rồi nhìn thấy Võ phu nhân đang đứng ngây người tại chỗ.
Lúc này, đầu óc Võ phu nhân ong ong, gần như không thể suy nghĩ về những gì mình vừa nghe được.
Có một tên biến thái đã thầm yêu Nhan phu nhân ba mươi năm…?
Tên biến thái đó lại là phu quân của bà, Võ Kỳ Hứa?!
Thậm chí năm đó Võ Kỳ Hứa điên cuồng theo đuổi đòi cưới bà cũng là vì tên của bà có nét tương đồng với Nhan phu nhân?!
【Nói đi cũng phải nói lại, vị Võ phu nhân này cũng thật đáng thương, tưởng mình gặp được tình yêu đích thực, ai ngờ lại là một tên cặn bã biến thái…】
Sở Khanh Khanh nhớ lại vị Võ phu nhân dịu dàng xinh đẹp vừa tặng quà cho mình, lập tức cảm thấy đối phương quá thảm: 【Người tốt như vậy sao lại gả cho tên cặn bã Võ Kỳ Hứa kia chứ!】
【Còn Võ Kỳ Hứa nữa, có phu nhân tốt như vậy không yêu, lại còn ngày ngày đi tìm yêu đạo làm phép nguyền rủa ngoại tổ phụ ta chết đi, còn hạ độc ông ấy! Mưu đồ giết chết ngoại tổ phụ ta rồi đường đường chính chính chăm sóc ngoại tổ mẫu ta dưới danh nghĩa chăm sóc vợ góa của huynh đệ?!】
Sở Khanh Khanh càng nói càng tức, chỉ muốn vẽ ngay hai lá Dẫn lôi phù đánh cho Võ Kỳ Hứa thành than!
Mà Võ phu nhân đã hoàn toàn chết lặng tại chỗ, Võ Kỳ Hứa lại còn đi mưu hại Nhan đại nhân?! Chỉ để, chỉ để ‘chăm sóc’ Nhan phu nhân?!
【Ủa, sao Võ phu nhân đi rồi? Lẽ nào là về nhà chăm sóc tên biến thái bán thân bất toại kia?】
【Haiz, thảm quá, thật sự là quá thảm rồi!】
Một đám phu nhân thế gia: “…”
Thật ra… cũng không thảm đến thế đâu.
Tiểu công chúa chắc không biết Võ phu nhân xuất thân từ gia đình võ tướng nhỉ?
Chưa nói đến việc người nhà mẹ đẻ của Võ phu nhân biết chuyện này sẽ thế nào, chỉ riêng mình Võ phu nhân cũng đủ sức đánh cho Võ Kỳ Hứa không xuống giường được rồi…
Tên Võ Kỳ Hứa này sắp gặp báo ứng rồi!
Nhan phu nhân đứng bên cạnh nghe toàn bộ câu chuyện cuối cùng cũng hiểu ra, liền trừng mắt nhìn Nhan lão gia đang chột dạ bên cạnh, chuẩn bị tối về phủ tính sổ với ông, bây giờ bà còn phải ngắm nhìn cháu gái ngoan của mình đã.
【Wow, thảo nào ngoại tổ mẫu của ta bị tên biến thái kia nhòm ngó 30 năm, trông bà đẹp quá đi mất! Quả nhiên người đẹp là đẹp cả nhà mà】
【Nương thân đẹp, ngoại tổ mẫu đẹp, ngay cả ngoại tổ phụ của ta cũng là một đại soái ca phong độ ngời ngời!】
【Hahahaha! Thế chẳng phải chứng tỏ ta, Sở Khanh Khanh, chắc chắn cũng không xấu xí sao!】
Mấy câu tiếng lòng này của Sở Khanh Khanh vừa dứt, lập tức dỗ cho Nhan lão gia và Nhan phu nhân vui như mở cờ trong bụng, tiến lên bế cô cháu gái đáng yêu này qua.
Các phu nhân thế gia xung quanh thấy vậy, liền lập tức cáo lui, nhường lại không gian cho gia đình hiếm khi được gặp mặt này.
“Nương, tiểu đệ vẫn chưa về sao?”
Nhan lão gia có ba trai một gái, con trai cả làm tướng quân, theo Yến Vương điện hạ trấn thủ biên cương, con trai thứ hai là tướng lĩnh trong kinh, chỉ có con trai út từ nhỏ không thích việc quan trường, ngày nào cũng la hét đòi tự do, chạy ra ngoài cả tháng trời không về nhà.
Lần này đi đã tròn 3 tháng chưa về, đừng nói Nhan lão gia và Nhan phu nhân, ngay cả Nhan Phi cũng bắt đầu lo lắng.
“Haiz, đừng nhắc đến thằng nhóc thối đó nữa, mau xem cháu gái cưng của ta này!”
Dòng dõi nhà họ Nhan không biết tại sao lại toàn sinh con trai, con trai cả và con trai thứ có tổng cộng bốn đứa con đều là trai, vốn tưởng bên con gái sẽ sinh được bé gái, ai ngờ hai đứa đầu cũng là con trai.
May mà lần này cuối cùng cũng sinh được một cô bé xinh xắn ngoan ngoãn!
Nhan phu nhân nhìn dáng vẻ của Sở Khanh Khanh, trái tim gần như tan chảy, lấy hết số trang sức vàng mình đã chuẩn bị ra đeo hết lên người Sở Khanh Khanh, trông thoáng qua như một tiểu đồng tử vàng bên cạnh Thần Tài.
Điều này khiến Sở Khanh Khanh, người yêu vàng như mạng, vui như hoa nở, trong lòng tuôn ra một tràng lời ngon tiếng ngọt, dỗ cho hai ông bà cười đến mức như trẻ ra mấy tuổi.
Sau khi tiệc đầy tháng chính thức bắt đầu, mọi người đều di chuyển đến đại điện Hàm Nguyên, Sở Khanh Khanh cũng được bế vào lòng An Vũ Đế.
Văn võ bá quan đối với chuyện này đã quen không còn gì lạ, nhưng những người khác lại vô cùng kinh ngạc, đặc biệt là ba vị vương gia vội vã trở về, cả đêm không ngủ.
Thế nhưng, điều khiến mọi người kinh ngạc hơn còn ở phía sau.
Chỉ nghe Hoàng thượng tuyên bố sẽ ban phong hiệu và thực ấp cho tiểu công chúa ngay tại tiệc đầy tháng.
Các quần thần cứng họng, đặc biệt là mấy vị gián quan càng sắp ngồi không yên, nhưng không ngờ điều khiến họ càng ngồi không yên hơn còn ở phía sau.
Con gái của Nhan Phi, Sở Miên Khanh, ban đất phong An Dương, phong làm An Dương Công Chúa, gia phong Trấn Quốc An Dương Công Chúa, thực phong ba nghìn hộ.
Lời này vừa thốt ra, cả triều đình xôn xao, An Dương?!
Đây không phải là đất phong mà Hoàng thượng từng được tiên đế ban cho khi còn là hoàng tử sao?! Trước đây không phải đã nói nơi này từ nay về sau sẽ không ban cho người thứ hai sao?! Sao bây giờ không những ban cho người thứ hai, mà còn ban cho một công chúa?!
Còn nữa, gia phong Trấn Quốc An Dương Công Chúa là sao?! Đầy tháng đã gia phong là không hợp lễ pháp quy củ rồi, sao còn gia phong thêm phong hiệu Trấn Quốc?!
Còn nữa, thực phong ba nghìn hộ?!
Công chúa Đại Sở thực phong nhiều nhất không quá một nghìn hộ, cho dù là trưởng công chúa cũng chỉ có 1 nghìn năm trăm hộ, đại trưởng công chúa cũng không được cao hơn hai nghìn hộ, Hoàng thượng sao có thể bất chấp quy củ mà ban thực phong cho một công chúa bình thường vừa đầy tháng cao đến mức như vậy?!
Điều này thậm chí đã vượt qua đãi ngộ của rất nhiều hoàng tử, vương gia các đời! Còn về các con của bệ hạ hiện tại thì càng không cần phải nói, trong đó chỉ có Đại hoàng tử và Đại công chúa được ban phong hiệu và thực ấp, so với vị này… quả thực không thể so sánh!
Hoàng hậu ngồi bên cạnh nghe những lời này mặt mày tức đến méo xệch, An Dương? Trấn Quốc? Ba nghìn hộ?!
Hoàng thượng điên rồi sao?!
Hoài Lạc của bà chỉ được hai chữ Hoài Lạc đơn giản nhất, càng đừng nói đến gia phong… thậm chí thực ấp chỉ có tám trăm hộ!
Ban đầu bà còn cảm thấy tám trăm hộ so với các công chúa trước đây đa phần thực phong năm trăm hộ đã là vinh dự lắm rồi, nhưng bây giờ nhìn lại, đây chẳng phải là một trời một vực sao?!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)