“Cậu tới trễ quá rồi đó nha! Suýt nữa là muộn rồi biết không? Sáng nay mình còn kiểm tra chắc chắn là cậu không ngủ quên cơ mà!”
Tiết Linh thở ra một hơi, đáp: “...Trên đường gặp một tên thần kinh.”
Thử Thử lập tức quay qua túm lấy cô, dò xét từ trên xuống dưới: “Sao rồi? Cậu có bị thương không?”
“Khó nói lắm...” Tiết Linh hồi tưởng lại khẩu hình của người đàn ông kia: “Ban đầu cứ tưởng cậu ta muốn gây chuyện, ai ngờ lại là... tỏ tình, cứ ù ù cạc cạc ấy.”
Cái khẩu hình đó nhìn cái là hiểu luôn, rõ rành rành là:
Em yêu chị, em yêu chị, chị phải yêu em!
Tiết Linh vừa nhớ lại cảnh tỏ tình kinh dị đó đã cảm thấy gai người - cái cách anh làm còn chẳng giống tỏ tình, mà cứ như đang truy sát cô vậy.
Thật ra, tất cả nhật ký liên lạc trong quang não của cô đều đã bị xoá sạch sẽ. Tin nhắn ẩn danh kia cũng tự động xoá ngay sau khi cô đọc xong. Ngay cả lịch sử trò chuyện với Thử Thử cũng không còn.
Nguyên chủ là một người rất cảnh giác, hơn nữa còn có vẻ từng trải.
Bây giờ đang thiếu rất nhiều thông tin, Tiết Linh đành tạm thời tùy cơ ứng biến, không vội.
Dù sao thì - cùng lắm là chết, sợ cái gì?
Thử Thử hiểu ý, nhanh chóng đổi đề tài, còn lén lén chỉ về phía trước: “Nhìn anh đẹp trai kia kìa.”
Anh ta trông có vẻ là một lính gác, da trắng, tóc đen cắt ngắn, dáng người chuẩn, khí chất lại có phần âm u, kiểu đẹp trai lạnh lùng ấy. Tiết Linh nghe nói đẹp trai thì gật đầu tán thành.
Thử Thử nói tiếp: “Tinh thần thể của anh ta là một con rắn hổ trâu. Hồi nãy lúc lên xe, mấy người họ đều phô tinh thần thể ra, mình không dám nhìn.”
Thử Thử trông thì yếu đuối mong manh, giống một dân thường, nhưng thật ra là một lính gác. Vấn đề là tinh thần thể của cô ấy lại là… một con chuột hamster, bẩm sinh sợ rắn.
Tiết Linh đang định an ủi thì nghe Thử Thử than thở:
“Thật muốn thử với anh ta một lần quá đi… nghe nói rắn có hai cái đó, không biết cảm giác thế nào nhỉ, chắc là sướng lắm...”
Tiết Linh: “……”
Quả nhiên, có ngọa long là có phượng tàng. Hai người họ làm bạn, chắc chắn không phải tình cờ.
Càng ngọt ngào bên ngoài, càng nguy hiểm bên trong.
Tiết Linh hơi ngại ngùng, nhưng rất thích cái kiểu bạn bè nói chuyện không kiêng nể gì thế này - đó là kiểu tình bạn mà trước đây cô luôn khao khát nhưng chưa từng có được.
Khi còn nhỏ, cô lúc nào cũng vô tư quá mức, chuyện tốt chuyện xấu đều chẳng để tâm, lúc nào cũng cười toe toét. Thầy cô và người lớn đều quý cô.
Nhưng rồi một ngày, có người bắt đầu phản cảm với cái tính lạc quan vô lo đó, thậm chí còn kéo bè kết nhóm nói ghét cô.
Dần dần cô trở nên lạc lõng, từng hoài nghi không biết có phải mình sai ở đâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)