Dùng điều đối phương hứng thú để chặn lại chủ đề mình ghét, đây là cơ chế phòng vệ xã giao mà anh đã duy trì từ lâu. Thế nhưng hôm nay, suýt nữa anh đã để bản thân mất kiểm soát trước ống kính, phá vỡ vẻ dịu dàng mà anh đã gìn giữ bấy lâu.
Rõ ràng người không được hoan nghênh là Trì Lộc, vậy mà tối nay, cô lại nắm giữ quyền chủ động một cách tinh tế.
Đột nhiên, anh hoàn toàn không đoán được Trì Lộc rốt cuộc đang nghĩ gì, muốn làm gì.
Ngoài cửa sổ là màn đêm mông lung, bóng cây chồng chéo, hai người đã rời khỏi biệt thự từ lâu nên chẳng còn trông thấy đâu nữa.
[Thẩm Thính Trì nhìn ra ngoài mấy lần liền, chứng tỏ thật ra anh ta cũng có chút để tâm chứ nhỉ?]
[Đừng suy diễn quá rồi, biểu cảm đó là thở phào nhẹ nhõm đó, OK?]
[Xin lỗi các bác, tui chỉ tò mò Trì Lộc với Cận Nghiêu Châu đang làm gì thôi, quay theo đi chứ, cho xin góc máy đi!!! Gấp gấp tui là vua Gigi mà.]
[Có rồi có rồi, hai người họ đi chậm quá trời luôn ha ha!]
Tiếng sóng biển êm dịu vang bên tai, ánh đèn vàng ấm áp bao quanh gốc những tán cây ven biển, như những vì sao nhỏ rải dọc con đường cát.
Nhưng khi bóng đêm đậm dần, gió biển thổi vào người cũng bắt đầu mang theo cảm giác lành lạnh. Cận Nghiêu Châu nghiêng đầu nhìn sang, phát hiện Trì Lộc đang cúi đầu, quấn chặt chiếc khăn choàng trên người.
Anh đưa tay cởi nút áo sơ mi đầu tiên, nhưng rất nhanh lại dừng tay.
[Cởi đi mà! Sao lại không cởi nữa chứ!]
[Ha ha ha thiệt là ác quá, anh ấy chỉ có mỗi một chiếc sơ mi thôi, cởi ra thì livestream chắc nổ tung mất.]
[Nói chứ tui thèm dáng của nam phụ số bốn cả ngày hôm nay rồi đó, mặc áo sơ mi mà ngực rõ mồn một, đúng kiểu sói đội lốt nhân viên văn phòng.]
[Các bác có để ý dấu chân của Trì Lộc trên cát không? Nhỏ xíu dễ thương lắm, tui đoán chắc to bằng bàn tay của Cận Nghiêu Châu thôi á.]
[Thật ra là dấu chân của báo béo với mèo con đó! Chênh lệch hình thể đỉnh thiệt! Hai em đáng yêu quá hú hú hú!]
Hai người đi đến khu rừng phi lao gần bãi biển.
Những tán cây rậm rạp tạo thành tấm chắn gió tự nhiên, trên thân cây còn treo những chiếc xích đu dài.
Đôi mắt Trì Lộc sáng lên: “Chúng ta qua đó ngồi một lát nha?”
Cận Nghiêu Châu gật đầu đồng ý: “Đi thôi.”
Cát mềm, lại có độ nghiêng, mỗi bước chân như lún xuống. Trì Lộc đi loạng choạng vài bước, dứt khoát dừng lại không đi nữa.
Cận Nghiêu Châu bước lên trước rồi quay đầu lại, liền thấy cảnh tượng này.
Dưới ánh trăng, cô gái ngẩng nhẹ đầu, vài sợi tóc bên mai bị gió thổi rối, khiến gương mặt cô càng toát lên vẻ mỏng manh xinh đẹp. Cô nhìn anh, chìa tay ra.
Ý tứ đã quá rõ ràng.
“Có thể đỡ tôi một chút không?”
Sau khi được kéo lên, Trì Lộc hơi cong đôi mắt, thu tay về: “Xem ra chúng ta rất hiểu ý nhau.”
Cận Nghiêu Châu nhướng mày, giọng đơn giản: “Vậy thì sao?”
“Vậy thì...” Trì Lộc ngồi xuống xích đu, nắm sợi dây cột mà ngước nhìn anh: “Anh đoán được tối nay tôi sẽ chọn anh sao?”
Trầm mặc một lát, Cận Nghiêu Châu đẩy nhẹ xích đu ra xa.
Sau khi đu ra rồi trở lại, anh mới nhàn nhạt nói: “Tại sao không chọn anh ta?”
Trì Lộc mở to mắt: “Ai cơ?” Cuối cùng cô lại bật cười, giọng đuôi hơi cao lên: “Ban ngày lúc bỏ phiếu tôi đã ngầm ám chỉ với anh rồi mà.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)