“Cậu là?”
Mẹ Dung nhìn chàng trai trẻ anh tuấn lạ mặt đột nhiên xuất hiện trước mặt họ, hỏi với vẻ không hiểu.
Khi thấy ánh mắt si mê trong mắt chàng trai, mẹ Dung vội vàng bảo Dung Ngọc đứng sau lưng, ánh mắt bà nhìn chàng trai thêm phần dò xét và cảnh giác.
Không tốt!
Cảm nhận được tâm trạng của mẹ Dung, trong lòng Thẩm Nghi căng thẳng, đầu óc lập tức tỉnh táo, vô cùng hối hận vì vừa rồi mất kiểm soát, để lại ấn tượng không tốt trong mắt mẹ vợ tương lai ngay lần gặp đầu tiên.
Thẩm Nghi ổn định tâm trí, không dám nhìn thiếu nữ nữa, vội vàng mở miệng giải thích: “Chào dì, cháu là Thẩm Nghi, cháu đến đón mọi người.”
“Thẩm Nghi, là gia tộc Thẩm ở Yến Tây?” Nghe được tên Thẩm Nghi, mẹ Dung cảm thấy có chút quen thuộc, suy nghĩ kỹ thì nhớ ra con trai lớn của gia tộc Thẩm tên Thẩm Nghi.
Thẩm Nghi gật đầu, rồi lấy ra gia huy gia tộc Thẩm, lúc này mẹ Dung mới yên lòng, xác nhận được danh tính của anh, chỉ là đối với người đến không phải Phó Hàn Xuyên, trong lòng bà có chút ít do dự cùng không vui, vừa định mở miệng dò hỏi thì nghe thấy Dung Ngọc lên tiếng:
Tóc dài đen như mực rũ xuống, mềm mại mượt mà chạm đến thắt lưng, đôi mày như vẽ, gương mặt như hoa, làn da trắng như tuyết, như băng, lại tựa như ánh trăng sáng làm nổi bật viên ngọc, thiếu nữ từ trên xuống dưới mỗi nơi đều đẹp đến mức khiến người ta kinh tâm động phách.
Thông qua gương chiếu hậu của ghế trước, Thẩm Nghi thản nhiên dùng ánh mắt chiếm đoạt lấy vẻ đẹp của cô, đôi mắt sau lớp kính dần trở nên sâu thẳm.
Đặc biệt là trong chiếc xe kín mít, một mùi hương nhẹ như tuyết, như hoa sen, nhẹ nhàng lan tỏa khắp nơi, khiến Thẩm Nghi trong lòng ngứa ngáy, hơi thở cũng nặng nề hơn vài phần.
‘Thật đẹp…’
Thẩm Nghi lặng lẽ nghĩ, khóe miệng bỗng nở một nụ cười, đôi mắt nhìn vào gương chiếu hậu đã sâu thẳm như biển cả, đen đến kinh ngạc.
Anh lặng lẽ nhìn thiếu nữ trong gương, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.
Nói thật, anh phải cảm ơn Phó Hàn Xuyên nếu không có hắn, làm sao anh có thể phát hiện ra báu vật như vậy, anh nhất định sẽ thay Phó Hàn Xuyên chăm sóc cô thật tốt, coi như để trả ơn Phó Hàn Xuyên.
Sáng hôm sau, biệt thự Mai Sơn.
“Đứng lại.” Trên sô pha ông Phó đặt ly trà xuống, đôi mắt sắc bén sáng suốt của ông rơi xuống Phó Hàn Xuyên đang đứng cách đó không xa.
Phó Hàn Xuyên vừa mặc áo khoác chuẩn bị lái xe đến công ty, không hiểu chuyện gì, đi đến trước mặt ông thắc mắc: “Ông ơi, có chuyện gì vậy?”
“Ta hỏi ngươi, ngươi ngày hôm qua vì cái gì không đi tiếp ngươi Lục a di các nàng?” Phó gia gia thẳng tắp mà nhìn phó hàn xuyên nói.
“Ông hỏi cháu, tại sao hôm qua cháu không đi đón?” Ông Phó nhìn thẳng vào Phó Hàn Xuyên.
Thực ra, ông Phó cũng biết cháu trai mình đang nghĩ gì, chỉ là chuyện hôn sự với Dung Ngọc không thể do hắn quyết định.
Nghe ông nói, lòng Phó Hàn Xuyên chùng xuống, một cảm giác lạnh lẽo nhanh chóng xẹt qua từ đáy mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
