Tạ Chỉ Nguyên là khuê danh của Tạ thị ở nhà mẹ đẻ, sau khi xuất giá cũng chỉ có Bạch thị vì tỏ vẻ thân thiết mới gọi nàng như vậy. Lúc này Bạch thị vừa mới nói xong, trên khuôn mặt của Thẩm thị đại phòng bên cạnh liền lộ vẻ chua xót.
"Nghe nói đệ muội đang bị bệnh, hôm nay sao lại rảnh đến thỉnh an mẫu thân vậy?" Thẩm thị tuổi không lớn lắm, chỉ lớn hơn Tạ thị một tuổi, đáng tiếc phu quân mất sớm, thành ra địa vị ở trong Hầu phủ hết sức khó xử. Nàng ta thủ tiết nhiều năm, cho nên lúc nhìn người ánh mắt có vẻ hơi âm trầm, nàng ta mặc một chiếc áo khoác dày màu xanh trông có vẻ rất nặng nề, dung mạo vốn cũng xem như xinh đẹp, nhưng bởi vì trượng phu đã mất, khiến nàng ta trông lớn hơn tuổi thực rất nhiều, quần áo màu tối càng làm cho khí sắc nàng ta trở nên ảm đạm.
Thẩm thị vốn là đích trưởng nữ trong phủ Kiến An bá, quận Thái Nguyên, tuy nói là xuất thân bá phủ nhưng so với gia đình Trường Nhạc Hầu phủ thì xuất thân của Thẩm thị vẫn tính là thấp hơn một chút, nhưng từ xưa đến nay luôn là gả cao cưới thấp, Thẩm thị gả đến Phó gia vốn cũng là Thế tử phu nhân, tương lai vinh quang cả đời, chỉ tiếc số mệnh nàng ta không được tốt.
Lúc này trên khuôn mặt Thẩm thị tuy mang ý cười, nhưng sự ghen ghét trong đôi mắt bộc lộ không chút che giấu, lúc nói chuyện giọng điệu the thé chua chát, ở bên cạnh nghe mà một bên lông mày Bạch thị đã hơi nhíu lại.
Bạch thị mặc dù cũng không thích Tạ thị cho lắm, Tạ thị chướng mắt nhi tử của bà ta, trong lòng bà ta hiểu rõ, đối với cô con dâu này cũng chỉ là duy trì mặt mũi ngoài mặt, thế nhưng Tạ thị luôn giữ vẻ mặt hoà nhã, trọng quy củ, còn tác phong của Thẩm thị như vậy quả thực không giống dáng vẻ tiểu thư khuê các xuất thân bá phủ chút nào.
Bà không nhịn được hừ một tiếng, Tạ thị không để ý tới Thẩm thị, chỉ mỉm cười nhìn Bạch thị: "Nghe nói sáng sớm hôm nay mẫu thân nhận được thư gửi từ Giang Châu."
Nghe nói như thế, trên khuôn mặt Bạch thị hiếm khi lộ ra vài phần ý cười, chuyện này cũng không phải là bí mật. Chuyện Phó thị sắp về ở Trường Nhạc Hầu phủ, Bạch thị biết rõ giấu giếm không được, bởi vậy đã sớm thả ra tin tức.
Bây giờ Tạ thị hỏi chuyện này, Bạch thị liền gật đầu: "Huệ nương gửi thư rồi." nữ nhi của Bạch thị tên là Phó Nghi Cầm, tên chữ là Huệ Nương, lúc Bạch thị nhắc tới tên của người nữ nhi này, nụ cười trên khuôn mặt của bà ta chân thật hơn vài phần: "Con bé gả cho Trì Bình không lâu, liền theo hắn đi tới Giang Châu xa xôi, cho đến nay ta và con bé cũng đã có vài chục năm không gặp." Bạch thị nói đến chỗ này, không khỏi bóp khăn đè lên khóe mắt: "Trước kia chỉ nhận được mấy phong thư nhà, hôm nay cuối cùng cũng sắp trở về rồi."
Bạch thị vừa mới nói xong, Thẩm thị liền không kịp chờ đợi nói: "Ngày trước khi con dâu vừa gả vào, đúng lúc Huệ Nương vừa xuất giá, con cũng giống mẫu thân đã lâu không gặp muội ấy rồi, con cũng rất nhớ muội ấy. Hôm nay cũng may cô gia được gọi về Lạc Dương, chỉ cần có thể nhậm chức ở kinh thành, sau này liền có thể trường trường cửu cửu ở chung với mẫu thân, không cần phải chia cắt hai nơi nữa.."
Thẩm thị vừa nói xong, Bạch thị liền nghiêm mặt khẽ gật đầu: "Chính là đạo lý này. A Nguyên đến rất đúng lúc" Bạch thị vẫy vẫy tay Phó Minh Hoa, Phó Minh Hoa đi tới, Bạch thị ôm nàng vào trong ngực, thân mật nói: "Trì Bình thật vất vả mới trở về, trong lúc nhất thời cũng không có chỗ ở, tạm thời sẽ ở trong Hầu phủ thêm mấy ngày, ngươi xem rồi an bài một chút đi." Bạch thị vừa mới nói xong, Phó Minh Hoa bị bà ta ôm vào trong ngực cụp mi mắt xuống, che đi vẻ lạnh lùng trong ánh mắt.
Trước kia Bạch thị bởi vì không hài lòng Tạ thị, cho nên bà ta cũng không thể nào thích được trưởng tôn nữ là nàng đây, hôm nay có lẽ bảo Tạ thị hỗ trợ an bài nơi ở cho cô mẫu Phó thị là tiền chiêu, lẽ ra còn phải có hậu chiêu nữa mới phải, nếu không sẽ không có khả năng Bạch thị biết rõ Tạ thị thân thể không tốt, hôm nay ở trong Hầu phủ cũng không phải là đương gia làm chủ, còn bảo bà đi làm việc này.
Nghĩ đến những chuyện trong giấc mơ, bởi vì cô mẫu trở về, chẳng biết tại sao Bạch thị càng ngày càng thêm ngứa mắt mẫu thân Tạ thị, dẫn đến nửa năm sau Tạ thị treo cổ tự sát. Tạ gia bởi vì Tạ thị chết mà hận Phó gia đến thấu xương, Phó gia thanh danh đại bại, ngay cả Đương Kim Hoàng Đế Thiên Phong Đế lúc đó cũng bởi vì Phó Kỳ Huyền đức hạnh có thiếu sót, cho nên sau khi Ngự sử thượng tấu, mới mượn cơ hội sửa hoàng ân vốn là thế tập võng thế của Phó gia thành cha truyền con nối năm đời.
Phó gia trải qua chuyện này, không chỉ có thanh danh bại hoại, còn bị Hoàng Đế giáng chức, trở thành trò cười trong kinh, Phú Quý tổ tiên giành được cũng bị chôn vùi vào lúc đó. Bị đả kích lớn như thế, Phó Kỳ Huyền đương nhiên tâm tình không tốt, đồng thời Phó gia cũng hận Tạ thị thấu xương, cho nên cũng giận lây sang "Phó Minh Hoa", thân là đích trưởng nữ Trường Nhạc Hầu phủ này. Đặc biệt sau khi Phó Kỳ Huyền tái giá vào ba năm sau, địa vị "Phó Minh Hoa" ở trong Hầu phủ càng lộ vẻ lúng túng.
Tạ thị lòng mang oán hận với Phó gia, cho nên lúc sinh thời cũng đối với nàng là không nghe thấy không để ý, đương nhiên cũng không có mưu tính cho nàng sau khi mình chết đi. Không có mẫu thân làm chỗ dựa, không có thế lực của ngoại tổ phụ, "Phó Minh Hoa" chịu đựng đến lúc trưởng thành, rồi cuối cùng lại vội vàng xuất giá.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)