Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vẫn Là Bỏ Lỡ Chương 1:

Cài Đặt

Chương 1:

Nhiều năm sau, bạch vân thương cẩu*.

*bạch vân thương cẩu: sự thay đổi khôn lường

Cô nghe thấy anh gọi tên mình, vui mừng quay đầu lại, nhưng chỉ nhìn thấy những ngọn đèn dài bên ven sông Vọng Giang lần lượt sáng lên trong im lặng; bên bờ sông Tô Châu, những bông hoa anh đào lớn đang lặng lẽ rơi rụng.

Pháo hoa dễ tàn, con người dễ chia xa.

Lần đầu tiên Hứa Nặc gặp Thư Vọng, sớm hơn rất nhiều so với ngày mà Thư Vọng vẫn tưởng.

Mùa hè năm đó, cô đỗ vào trường đại học ở quê nhà Thành Đô, bước ra cửa và đi dọc theo bờ sông Vọng Giang, băng qua cây cầu Cửu Nhãn đông đúc người qua lại, là đến cổng nam của trường – nơi ít ai đặt chân đến.

Bước vào cổng trường, hiện ra trước mắt là mấy dãy nhà cũ kỹ mái ngói đỏ, bên cạnh là hàng cây ngô đồng trăm năm tuổi. Vào mùa thu, lá vàng rơi bay khắp trời. Ở cổng bắc thì có một cái ao, trẻ con bập bẹ tập nói, đợi ngắm những đóa sen nở dần từng bông.

Hứa Nặc tự nhận mình là dân địa phương, chỉ mang theo những vật dụng cần thiết, nhét vào một chiếc túi hành lý màu đen, khoác nó lên vai, tung tăng bước đi giữa ánh nắng gay gắt mà chẳng mảy may để ý.

Bỗng một chiếc xe đạp leo núi màu đen phanh gấp ngay bên cạnh cô, một nam sinh dáng người thanh mảnh, đội mũ lưỡi trai, dùng tiếng phổ thông chuẩn hỏi: “Bạn học ơi, cho mình hỏi đường Vọng Giang đi thế nào?”

Hứa Nặc ngẩng đầu lên, chạm phải đôi mắt đen láy, rồi đến hàng lông mày sắc như kiếm, sống mũi cao thẳng. Cô tháo tai nghe xuống, theo thói quen dùng tiếng địa phương Thành Đô chỉ đường cho cậu ấy. Chỉ đến khi nói xong cô mới nhận ra, mặt cô ửng đỏ, còn cậu ấy thì mỉm cười gật đầu, nói cảm ơn.

Rồi cậu ấy lao vút đi, chiếc áo phông trắng bị gió thổi phồng lên, hai bên đường ngô đồng xanh um tươi tốt.

Sau đó vào một ngày trời nắng đẹp, cô đi ngang qua dãy phòng nhạc cũ kỹ ấy, nghe thấy có người đang chơi đàn piano, giai điệu bài “Ngày Nắng” của Châu Kiệt Luân vang lên.

Hứa Nặc dừng lại, nhìn quanh bốn phía mới tìm ra nơi phát ra âm thanh. Cô bèn kéo một tảng đá lại, đặt chân lên, thông qua khung cửa sổ cũ kĩ loang lổ, nhìn thấy trong lớp học có một nam sinh đang ngồi.

Cậu ấy mặc áo len đen, đội mũ lưỡi trai đen, ngồi quay lưng về phía cô trước cây đàn piano.

Tiếng đàn như thủ thỉ.

Cô nấp dưới tán cây ngô đồng, đợi cậu ấy. Cô đợi từ ba giờ chiều đến tận lúc hoàng hôn buông xuống, rồi lại đợi đến khi ánh sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời, cuối cùng mới thấy cậu ấy bước ra khỏi phòng. Cô định lấy hết dũng khí để bước đến trước mặt cậu và nói: “Cậu chơi đàn hay quá, mình cũng thích Châu Kiệt Luân, mình cũng thích "Ngày Nắng’.”

Đêm ấy ánh trăng lành lạnh, nhưng cuối cùng cô chỉ ngẩng đầu lên, dưới ánh đèn đường lén nhìn cậu ấy một cái.

Sau đó, đến trận chung kết bóng rổ giữa các khoa, khoa Điện tử của Hứa Nặc thi đấu rất xuất sắc, lọt vào trận chung kết. Khi danh sách đấu được công bố, đối thủ là khoa Y, các nam sinh hào hứng phấn chấn, cho rằng chắc chắn sẽ chiến thắng.

Khoa Điện tử ít nữ sinh, Hứa Nặc bị kéo ra sân để lật bảng điểm. Trong một ngày hiếm hoi có thời tiết đẹp ở đất Thục, cô ngẩng lên và thấy cậu ấy đang đứng dưới rổ uống nước, đeo băng cổ tay đen, nói chuyện với đồng đội bên cạnh, vẻ mặt trầm tĩnh.

Khi trọng tài thổi còi bắt đầu trận đấu, cậu ấy bật nhảy lên cao, dẫn bóng. Khán giả chưa kịp phản ứng thì cậu đã ghi hai điểm. Cậu quay lại đập tay với đồng đội, dưới bầu trời xanh mây trắng, cậu trai trẻ tràn đầy khí thế hào hùng.

Cô nhớ đến dáng vẻ cậu chơi đàn piano, đôi tay đẹp đến thế, cầm dao phẫu thuật chắc cũng vô cùng vừa vặn.

Cô đỏ bừng mặt, tay chân luống cuống lật bảng điểm, trong khi trọng tài thổi còi, cậu ấy lại ghi điểm.

Một trận bóng rổ kết thúc, khoa Điện tử bị đánh bại thê thảm. Nhắc đến Thư Vọng của khoa Y lâm sàng, các nam sinh ai cũng bực bội, bảo rằng cậu ấy thi đại học hơn người khác cả trăm điểm, đã không chọn Thanh Hoa hay Bắc Đại, mà còn ra sân bóng rổ để “hành hạ” người ta.

Mọi người dần tản đi, Hứa Nặc và mấy người khác ở lại dọn dẹp sân bóng. Lúc mặt trời lặn về phía tây, sân vận động ngổn ngang đầy rác. Hứa Nặc cúi người nhặt từng món rác, mồ hôi nhễ nhại. Đột nhiên, một cái bóng hiện ra phía trước, cô ngẩng đầu lên, liền thấy cậu ấy.

Thư Vọng giúp họ đổ rác, còn mang một thùng nước ngọt đến, phát cho mọi người. Cậu ấy cúi đầu nghiêm túc cảm ơn từng nhân viên hậu cần, nói: “Mọi người vất vả rồi.”

Chai trà ô long Thư Vọng đưa cho Hứa Nặc, cô đặt nó trên bàn học. Đêm đến, cô chỉ bật một chiếc đèn bàn màu cam ấm áp, ánh sáng hắt lên chai trà, cô không nỡ uống.

Từ đó về sau, suốt nhiều năm, Hứa Nặc chỉ uống trà ô long.

Cô nằm dài trên bàn, lật qua lật lại trong nhật ký, viết đi viết lại tên cậu ấy: Thư Vọng, Thư Vọng, Thư Vọng.

Bạn cùng phòng ghé qua nhìn, rồi bĩu môi: “Ha, lại là Thư Vọng.”

Cô ấy chọc vào đầu Hứa Nặc: “Cậu có biết điểm chuẩn của khoa Y lâm sàng trường mình cao cỡ nào không? Cậu ấy từ bỏ Thanh Hoa và Bắc Đại chỉ để học Y sao? Sao lại phải vượt nghìn dặm từ Thượng Hải đến vùng Tây bộ của chúng ta?”

Ngôi trường rất lớn, đã tồn tại hàng trăm năm, có dòng sông Vọng Giang êm đềm chảy qua, một hàng là cây ngô đồng, một hàng là cây bạch quả. Xuân qua thu tới, thời gian trôi nhanh hơn tưởng tượng.

Năm thứ hai, trong lớp học chung, Hứa Nặc may mắn được chọn cùng một môn với Thư Vọng.

Giảng đường lớn chứa hơn trăm người, cô luôn là người đến cuối cùng, đứng ở hàng cuối nhìn xuống, chỉ thấy một biển người đen kịt. Cô chọn đại một chỗ ngồi xuống, bên cạnh cậu ấy luôn có nhiều người vây quanh. Thỉnh thoảng thầy giáo điểm danh, gọi "Thư Vọng", cậu con trai giơ tay lên, nở nụ cười rạng rỡ: "Có ạ."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc