Tô Tiểu Bồi dán tư liệu về La Bình bên dưới phần thông tin về Đông Phong, dựa theo tuyến thời gian mà nói, đây là đầu mối xuất hiện sớm nhất, hy vọng có thể tra ra được điều gì đó từ chỗ hắn ta. Chỗ cuối cùng bên phải có dán một trang giấy lớn, đánh một dấu hỏi chấm ở phần tên người, bên dưới liệt kê rất nhiều câu hỏi.
Người này chắc chắn là xuyên không đến, điều này có thể khẳng định. Nhưng thời gian hắn ta xuyên không, cùng với tướng mạo hiện giờ của hắn thì đều không biết. Giả thiết hắn ta chính là Trình Giang Dực, đột nhiên đến một nơi xa lạ, thân thể biến đổi, thân phận thay đổi, có lẽ tuổi tác cũng khác, tinh thần anh ta chắc chắn phải chịu đả kích, áp lực của hoàn cảnh và một loạt các biến cố khiến anh ta không chịu được gánh nặng, sản sinh ra sự thay đổi nhân cách. Nhưng sức sáng tạo, sức tưởng tượng và trình độ hiểu biết về khoa học kỹ thuật của anh ta làm sao lại biến thành kỹ xảo tâm lý học và có thể ứng dụng được thành thục thế này?
Anh ta đã biến thành một con người khác, hay nói cách khác, một con người khác đã biến thành anh ta. Vậy thì, gia đình, người thân, bằng hữu của người đó có phải sẽ phát giác ra được sự biến đổi của anh ta? Chức nghiệp của anh ta, hoặc là nguồn thu nhập của anh ta là gì?
Tô Tiểu Bồi chằm chằm nhìn vào những câu hỏi trên bức tường. Nhiễm Phi Trạch đi vào, hỏi: “Chuẩn bị xong chưa?”
Tô Tiểu Bồi gật đầu. Nhiễm Phi Trạch nói: “Vậy chúng ta đi nhé.” Chàng muốn đưa cô đến Huyền Thanh phái, Giang Vĩ Anh tập hợp nhân thủ các phái, muốn hợp tác diệt trừ kẻ chủ mưu là đại họa tiềm ẩn của giang hồ. Tô Tiểu Bồi phải đến đó giảng giải về những đặc điểm có thể suy đoán được của tên chủ mưu này, thực ra dùng lời nói của chính cô thì việc này gọi là vẽ chân dung tâm lý tội phạm.
Trong Huyền Thanh phái đã có nhiều người đến, đứng chật kín cả sảnh đường. Tô Tiểu Bồi mặc trang phục nho sinh giống như trước, đội mũ lên, trông văn nhã ngời ngời. Các hán tử giang hồ nhìn thấy cô, không kìm được, đều nhỏ tiếng bàn luận. Trong số này có người quen biết Tô Tiểu Bồi, cũng có rất nhiều người không quen biết. Tuy nhiên, tất cả mọi người đều đã nghe nói đến chuyện của cô, phương pháp kim thần cô sử dụng trong Linh Lung trận, lại trợ giúp Thất Sát trang phá được kỳ án, những chuyện này đã truyền ra khắp giang hồ. Có người đồn cô là cao nhân thế ngoại, có người đồn cô thực sự là yêu nữ, nhưng bất luận thế nào, Giang Chưởng môn của Huyền Thanh phái ra mặt, nói các phái phải toàn tâm hiệp lực liên thủ tìm ra một người, bất luận các phái có tâm tư gì, có thể đến được đều đã đến rồi.
Tô Tiểu Bồi nghe Giang Vĩ Anh ngắn gọn giới thiệu qua các nhân vật có mặt ở đây, lần lượt hành lễ chào hỏi. Cô biết trong số này có người đến xem náo nhiệt, có người thật lòng đến truy tìm hung thủ, còn có người nhân cơ hội đến thăm dò tình hình địch, nhưng cũng chẳng sao cả. Cô vừa nói vừa quan sát mọi người. Cố Khang của Thần Toán môn cũng đến, ông ta rất bình tĩnh thi lễ, hàn huyên bình thường với những người xung quanh.
Trước khi Tô Tiểu Bồi trò chuyện, Giang Vĩ Anh phát biểu vài lời, ông ta nói đến huyết án của Thất Sát trang, nói đến Cửu Linh Đạo chưởng bị giết trong Linh Lung trận, nói đến điểm lạ trong cái chết của Cửu Linh Đạo chưởng, trợ thủ của Phó Ngôn đến giờ vẫn chưa tìm được. Hiện nay đang có một kẻ thần bí xâm nhập vào võ lâm. Có lẽ hắn đã khống chế một vài người trong một số môn phái, ví dụ như Phó Ngôn, ví dụ như trợ thủ của Phó Ngôn, kẻ đó nhất định không phải là người của Thất Sát trang. Có lẽ còn có rất nhiều trợ thủ khác tiềm phục trong các môn phái võ lâm, đến giờ bọn chúng đã giết Cửu Linh Đạo chưởng, có lẽ bước tiếp theo sẽ là những mục tiêu khác, trước khi hắn hành động, các phái cần cẩn thận đề phòng. Ngoài ra, cũng cần chủ động truy tra, giành trước cơ hội, tìm ra hắn ta.
Sau đó là phần Tô Tiểu Bồi nói cho mọi người nghe những suy đoán của cô.
“Hắn ta khoảng từ bốn mươi đến năm mươi tuổi, có địa vị khá cao, có lẽ là Chưởng môn, phó chưởng môn, đường chủ quản sự, vân vân. Diện mạo đoan chính, có khả năng hòa hợp tốt. Hắn nói chuyện không gấp không vội, rất có lý lẽ. Hắn có học thức, có thể dẫn trích kinh điển, giỏi quan sát, hắn có khả năng thuyết phục cao, trò chuyện một lát là có thể khiến ngài tín nhiệm hắn. Hắn giỏi hiểu ý người, khiến ngài cảm thấy hắn có thể lý giải những khổ não của bản thân mình và còn nguyện ý giúp đỡ ngài, mà ngài cũng muốn để hắn giúp đỡ. Hắn áo sống gọn gàng, đầu tóc chải chuốt chỉnh tề, y phục giày tất và đồ trang sức cũng phối hài hòa. Mặt mũi, tay chân của hắn nhất định sạch sẽ, binh khí cũng thường xuyên lau chùi, móng tay cắt tỉa chỉnh tề. Hắn khá gầy, không vạm vỡ, nhìn không có cảm giác uy hiếp. Khi nói chuyện hắn thích nhìn vào mắt của ngài, rất kiên nhẫn, hắn không thích âm nhạc, nhạc khí, không thích làm việc nặng, coi trọng thân phận.”
Tô Tiểu Bồi nói liền một hơi, bên cạnh cuối cùng cũng có người không nhịn được, lớn tiếng hỏi: “Cô nương làm sao biết rõ vậy? Cô nương quen biết hắn ư?”
Có người lên tiếng, lập tức có người cũng hét vào: “Biết được hắn là ai thì hãy bắt hắn lại thẩm vấn, nói nhiều thế này để làm gì?”
“Ta không biết hắn là ai.” Tô Tiểu Bồi đáp.
“Vậy cô nương làm thế nào nói được rõ ràng thế này? Bịa đặt phải không?”
“Khoảng từ bốn mươi đến năm mươi tuổi bổi vì ta đã quan sát các vị anh hùng hào kiêt, trong võ lâm này coi trọng nhiều thứ, trong một thế hệ tiểu bối tuổi trẻ tuy nhân tài không ngừng xuất hiện, nhưng mọi người kính ngưỡng tín phục vẫn là nhìn vào tuổi tác, địa vị của đối phương. Cứ coi như kiệt xuất giang hồ giống như Tiêu Kỳ Tiêu đại hiệp, vì huynh ấy tuổi tác còn trẻ, muốn giành được tín nhiệm của người khác, khiến người khác tâm phục khẩu phục cũng không phải là chuyện dễ dàng gì. Mà người trước mắt chúng ta phải tìm này, hắn ta không chỉ khống chế được một vị trong võ lâm, còn có vài kẻ theo đuôi thậm chí bản thân có địa vị cao, muốn để những người khác nhau đều tín nhiệm phục tùng, tuổi tác của hắn nhất định không trẻ. Diện mạo, giao tiếp, học thức,… của hắn đều có căn cứ để suy đoán. Phó Ngôn là ai ta nghĩ mọi người đều biết, ta nghe nói địa vị trong giang hồ của hắn cũng không thấp, thân là đại đệ tử của Thất Sát trang, hắn có thể đại diện cho Thất Sát trang làm không ít việc, rất nhiều sự việc đối ngoại đều là do hắn đi làm. Hắn tự tin, hơi nóng nảy, tự cao tự đại, kiến thức rộng, to gan làm bừa, người trẻ tuổi như thế này, nếu muốn thu phục hắn ta, ngoại trừ có thể nắm bắt được yêu cầu và nhược điểm của hắn ta ra thì điều kiện của bản thân kẻ đó nếu có một điểm không ổn cũng sẽ không thành công được. Người chúng ta muốn tìm này, mỗi một chi tiết đều rất biết chú ý.”
Xung quanh không có ai nói gì nữa, Tô Tiểu Bồi quét mắt nhìn một vòng, lát sau có người nói: “Nhưng người như thế này, trong giang hồ thực sự là có không ít. Môn phái nhiều thế này, người có địa vị, ai lại không chú trọng dáng vẻ cử chỉ, có người nào không phải đối ngoại lịch sự có lễ? Chỉ cần hắn có quyền thế địa vị, muốn giành được sự tin tưởng, thu phục người bên cạnh, chẳng phải là chuyện rất dễ dàng sao? Những lời vừa rồi của cô nương chẳng phải là nhìn qua là có thể thấy được một đống người sao?”
Lời này khiến rất nhiều người bật cười, mọi người đều nhìn sang Tô Tiểu Bồi, đợi cô tiếp tục.
Tô Tiểu Bồi điềm đạm nói: “Hắn có vài khuyết tật, có lẽ chuyện phòng the không thuận, nương tử sẽ có oán khí, những đắng cay bí mật khuê phòng này cũng chẳng phải là chuyện bí mật kín kẽ hoàn toàn không thể lộ, theo lý sẽ luôn có vài lời đồn thổi. Nhưng con người hắn chắc chắn không cách nào chịu đựng được những chuyện này, cho nên nhất định hắn sẽ khống chế thê tử, có thể là cất giấu thê tử vào sâu trong khuê phòng, hoặc sẽ bỏ thê tử. Nếu như hắn chưa thành thân, thì hắn căn bản không dự định thành thân. Nhưng dựa vào tuổi tác của hắn, ta cảm thấy lý do trước có khả năng cao hơn. Chính là hắn đã thành thân, nhưng không hề thân mật với thê tử. Hắn không thích đàm luận loại chuyện này, với người ngoài mà nói, sẽ cảm thấy hắn phẩm tính cao khiết, không gần nữ sắc, không ô ngôn vọng ngữ đàm chuyện tình ái. Có lẽ quá khứ của hắn không phải thế, những chuyển biến này của hắn xảy ra trước độ tuổi trung niên hoặc thậm chí còn sớm hơn.”
Xung quanh không ai nói gì, mọi người mặt đối mặt nhìn nhau, suy đoán này thực to gan, hơn nữa còn do một nữ tử nói ra với đám hán tử giang hồ nữa, thực sự là quá ngượng ngùng.
“Cá tính, sở thích, chi tiết sinh hoạt của hắn đều xảy ra biến chuyển cực lớn, trước độ tuổi trung niên, thậm chí là thời gian bắt đầu còn sớm hơn nữa, nếu cẩn thận quan sát, có lẽ sẽ tìm được ra manh mối.”
“Như thế này thì ai còn nghe hắn ta nữa?”
“Sẽ có.” Tô Tiểu Bồi âm thầm quét mắt nhìn sang phía Cố Khang, lúc này ông ta đang cụp mắt xuống như thể rất chuyên tâm lắng nghe, nghiêm túc suy ngẫm.
“Kẻ ngốc sao?” Người vừa nói kia lại hét lên.
Tô Tiểu Bồi đáp: “Trong lòng mỗi người chúng ta đều có phần ngốc nghếch, có người áp chế sự ngốc nghếch ấy đi, lại có người để lộ sự ngốc nghếch trong lòng ra ngoài, không cách nào khống chế.”
“Tóm lại, cô nương nói là có một người như thế, và có thể ở trong số chúng ta?” La Hoa hỏi.
“Có lẽ hắn không ở đây, hoặc có thể ở đây, hắn nhất định có quan hệ với người của các môn phái khác nhau có mặt ở đây. Những người ngồi đây chắc đã từng gặp hắn, có lẽ trong số những người này đã có người theo đuôi hắn.”
“Vậy há chẳng phải là hắn sẽ biết được chúng ta đang tìm hắn sao?”
“Hắn đã sớm biết rồi. “Tô Tiểu Bồi nói, không thì hắn cũng không hết lần này đến lần khác khiêu khích cô.
Sự thực chứng minh, kẻ đó quả nhiên đã biết.
Ngày hôm sau trời vừa sáng, Tần Đức Chính và Đỗ Thành Minh vất vả đường xa chạy đến trấn Võ, nói là nhận được tin tức bọn Tô Tiểu Bồi gặp phiền phức ở trấn Võ, bọn họ liền nhanh chóng chạy đến. Nhưng lời còn chưa nói được mấy câu, trà cũng chưa kịp uống, đã có hán tử giang hồ đến báo tin trên tường dán cáo thị lại xuất hiện bố cáo mới.
Bọn Tô Tiểu Bồi cùng nhau đi xem. Lần này trên tường, bố cáo viết là: “Well done! Honey. Well done!”
Mấy người bên cạnh tự động đưa bút mực đến, Tô Tiểu Bồi trợn mắt nhìn mấy câu trên tường, trong lòng bốc lửa. Cô cầm bút, vẽ một mặt cười ở bên cạnh câu đó, còn vẽ thêm cả thế tay ra hiệu hình chữ V.
Các hán tử giang hồ nhìn thấy, không kìm được đều bắt chước ra dấu tay theo. “Cô nương, đây là ý nghĩa gì?”
“Điều này biểu thị ta có lòng tin, có quyết tâm, nhất định đánh bại hắn!”
“Vậy sao? Thế tay này có khí thế như vậy?” Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, làm thế tay, sau đó bất giác bật cười, cùng làm thế tay với nhau.
Tô Tiểu Bồi đưa mắt nhìn, khí thế vốn có của nó tan biến hết do bị một đám hán tử giang hồ cổ quái làm thế tay hình chữ V loạn cả lên. Thực sự muốn nói cho bọn họ rằng thế tay này không thích hợp để các hán tử làm, thật đó!
“Hắn viết cái gì vậy?” Tần Đức Chính hỏi.
“Hắn khen sự thông tuệ của ta.” Tô Tiểu Bồi nói xong, nhìn thấy Đỗ Thành Minh cười. “Cô nương thật là hài hước.” Ông ta nói.
Bọn Bạch Ngọc Lang ở bên cạnh vẫn đang làm thế tay hình chữ V, lẩm bẩm nói chẳng cảm thấy thế tay này có khí thế gì cả. Tô Tiểu Bồi hơi ngượng ngùng, vội nói: “Nói hay, nói hay.”
Trước bức tường dán bố cáo này có rất nhiều tai mắt, không phải là nơi để nói chuyện, cả đoàn người lại kéo nhau về nhà Nhiễm Phi Trạch. Tần Đức Chính uống hai cốc trà, lúc này mới nói một lượt về quãng đường hành sự của ông ta và Đỗ Thành Minh. Đỗ Thành Minh cũng nói: “Hôm qua bọn ta đến thành Bình Châu, vốn nên ở lại chỗ đó thêm hai ngày, nhưng nghe nói khoảng thời gian này trấn Võ không thái bình, cô nương phải chịu kinh sợ, một chuỗi sự việc kỳ lạ xảy ra, thế là ta và Tần đại nhân nhanh chóng kết thúc công vụ bên đó, cả đêm vội vã quay lại đây. Không ngờ tinh thần cô nương rất tốt, xem ra hành vi của tặc nhân kia không dọa dẫm nổi cô nương. Cô nương đúng là nữ trung hào kiệt.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

