Nhiễm Phi Trạch đưa Tô Tiểu Bồi quay lại nhà của chàng. Người các môn các phái ở trước Linh Lung trận cũng đều tản đi.
Thần toán môn gạt nước mắt đưa thi thể của Cửu Linh Đạo chưởng rời đi. Các đệ tử của Thất Sát trang vây quanh Phương Bình và Phó Ngôn, quan tâm đến thương thế của bọn họ, thấy không có chuyện gì, cũng rời đi. Huyền Thanh phái và các phái khác càng chẳng có mắc mớ ân oán gì, hai phái kia đã đi, bọn họ đương nhiên cũng không lưu lại lâu.
Giang Vĩ Anh đứng trước cầu độc mộc, nhìn đầu kia của cây cầu, lại nhìn theo hướng Thần Toán môn và Thất Sát trang riêng rẽ rời đi, trong lòng rất khó chịu. Cửu Linh Đạo chưởng mất mạng, án mạng của ông ta và Thất Sát trang giống nhau sao, mũi đoản tiễn đâm vào sau trái tim đó đích thị là sâu hơn ba chiếc còn lại, ông ta đã nhìn ra được, nhưng không lập tức nói ngay. Khi đó, suy nghĩ đầu tiên trong lòng ông ta chính là vướng mắc giữa hai môn phái này đã làm ầm ĩ giang hồ khá lâu, cuối cùng cũng có một cái kết, kiếp nạn giang hồ phải trải qua một trận giết chóc cuối cùng đã có thể tránh được. Cho nên ông ta không nói gì, nếu như người khác không phát hiện ra, hoặc là không nhắc đến, ông ta nghĩ mình sẽ mãi mãi cất giấu chuyện này ở trong lòng. Ông ta sẽ âm thầm thăm dò, ngẫm nghĩ lại, có lẽ vết thương này đích thực là ngoài ý muốn, có lẽ là Thất Sát trang tự mình xử lý vụ án, đương nhiên ông ta cũng sẽ hỏi cho rõ ràng, nhưng ông ta thực sự thấy mừng cho vụ án của Thất Sát trang.
Vụ án kéo dài lâu quá rồi, thực sự rất phiền phức, nếu lôi kéo các môn phái ầm ĩ giết chóc lẫn nhau, mọi việc sẽ không dễ xử lý. Ông ta quả là đã nghĩ như vậy.
Không ai nói điều gì, bất luận họ có phát hiện ra điểm khác thường hay không, nhưng quả thực không có ai nhắc đến vết thương chỗ sau trái tim, tuy nhiên Giang Vĩ Anh hoàn toàn không ngờ, Nhiễm Phi Trạch lại muốn ra mặt. Chàng đứng ra nói chuyện này, ông ta đương nhiên không thể phủ nhận, trên thực tế nếu như có người nhắc đến, đương nhiên ông ta cũng sẽ không phủ nhận.
Có điều Giang Vĩ Anh nhớ lại việc Cửu Linh Đạo chưởng vội vàng tìm ông ta đi cứu người, bất chấp ngăn cản, một mình xung vào trận, cuối cùng lại rơi vào kết quả thế này. Ông ta cũng nghe thấy những lời đó của Trần Toán môn, Cửu Linh Đạo chưởng chỉ cầu chứng minh sự trong sạch của mình, yêu cầu đó đúng là không quá đáng. Cửu Linh Đạo chưởng tự cao tự đại, ngạo mạn vô lễ, khiến người ta không ưa, nhưng yêu cầu này của ông ta đúng là không quá đáng chút nào.
Giang Vĩ Anh thở dài một tiếng, cảm thấy rất áy náy.
Một đám đệ tử Huyền Thanh phái cùng Giang Vĩ Anh quay lại biệt viện. Quý Gia Văn vẫn đeo đao của Nhiễm Phi Trạch, cảm xúc rất sa sút, cậu ta và Cửu Linh Đạo chưởng cùng bảo vệ Nhiễm Phi Trạch và Tô Tiểu Bồi phá trận thoát ra, cảm thấy Đạo nhân này cũng là một người tốt, mọi người đều không muốn mạo hiểm vào trận tìm người trong đêm, chỉ có Đạo chưởng nguyện ý đi vào. Lão Đạo chưởng gặp được cậu ta trong trận pháp, khi đó cậu ta rất sợ hãi, không tìm được đường đi, trời thì đã tối, cậu ta nghĩ Tô Tiểu Bồi sẽ chết, cậu ta thật vô dụng. Là Đạo chưởng đã cứu cậu ta, còn cứu cả Tô cô nương.
Quý Gia Văn càng nghĩ càng cảm thấy đau lòng, hai tròng mắt cay cay. Đạo chưởng võ nghệ cao cường, tại sao lại ra đi đơn giản như vậy, quá đột ngột, hoàn toàn không cách nào dự liệu được.
Tiêu Kỳ đến bên cạnh Quý Gia Văn, xoa đầu cậu ta. “Thập Bát, chớ buồn bã, sống chết có số.”
Quý Gia Văn gật đầu, nói với Tiêu Kỳ: “Đại sư huynh, đao của Nhiễm tiền bối vẫn ở chỗ đệ. Đệ đi trả cho huynh ấy.”
“Được.” Tiêu Kỳ gật đầu, bỗng nhớ ra. “Đúng rồi, trước khi trận pháp đó kích hoạt, đệ hưng phấn chạy đến gọi ta, là vì chuyện gì vậy?”
Y vừa hỏi, Quý Gia Văn cũng nhớ ra, lúc đó Nhiễm Phi Trạch nói muốn tặng đao cho cậu ta, cậu ta thấy ngại, nhưng lại rất muốn lấy, thế là muốn nhờ đại sư huynh giúp cậu ta đưa ra chủ ý, chạy được nửa đường, trận pháp đột nhiên khởi động, cậu ta vội quay lại tìm Nhiễm Phi Trạch, nên chưa hỏi được. Đến giờ xảy ra chuyện này, cậu ta cảm thấy mình chẳng còn mặt mũi nào nhận thanh đao này nữa. Quý Gia Văn lắc đầu, trả lời: “Không có gì, chỉ là khi đó nghĩ đến chuyện thú vị muốn nói với huynh.”
Quý Gia Văn đặt đao xuống, vội chạy đi mời đại phu. Đại phu đến bắt mạch chuẩn đoán, cậu ta lại ở bên cạnh giúp mài mực, chuẩn bị giấy bút để đại phu kê đơn. Kê đơn xong, cậu ta chẳng kịp nghỉ ngơi, lại chạy đi giúp bốc thuốc.
Đứa trẻ hiểu chuyện, ngoan ngoãn, lại nghe lời thế này, Nghiễm Phi Trạch liền nói với Tô Tiểu Bồi: “Đứa trẻ tốt thế, tại sao lại rơi vào miệng của Huyền Thanh phái nhỉ?”
Tô Tiểu Bồi không có tinh thần, không có sức lực nhưng vẫn phụ hoạ chàng: “Cướp đi.”
“Đó đâu phải hành vi của quân tử.” Nhiễm Phi Trạch làm bộ làm tịch, làm ra vẻ chớ có xúi giục ta.
Tô Tiểu Bồi phớt lờ chàng, nói: “Muốn ăn cháo.”
“Lát nữa ta sẽ làm cho nàng.”
“Cháo thịt nạc trứng muối.”
“Đó là cái gì?”
“Không có sao?” Tô Tiểu Bồi rất thất vọng, trong miệng vừa đắng vừa khô, muốn ăn bát cháo thơm phức.
Nhiễm Phi Trạch thấy bộ dạng chu miệng không cam tâm của cô thì lập tức mềm lòng. “Có, có.” Nghe có vẻ như chỉ cần cho trứng và thịt vào cháo nấu lên.
Tô Tiểu Bồi rất hoài nghi nhìn chàng.
“Cháo ta nấu chắc chắn là ngon.” Cứ tự khen mình đã rồi tính sau.
Tô Tiểu Bồi bị bộ dạng của chàng chọc cho bật cười.
“Ta rất khó chịu.”
“Cố chịu một chút là được. Thập Bát đi cắt thuốc rồi, nàng uống thuốc xong là có thể khoẻ lại.”
“Bẩn rất là khó chịu.”
“Đã lau qua rồi, đợi khỏi bệnh mới được tắm gội.”
“Tráng sĩ cho ta mượn thêm một bộ y phục đi” Cô vẫn đang mặc những bộ đồ khi ở trong rừng, sớm đã bẩn và hôi lắm rồi. Nhiễm Phi Trạch biết tranh thủ thời gian nhanh chóng thay cho mình một bộ đồ sạch sẽ, khiến cô ngưỡng mộ và đố kỵ.
“À.” Nhiễm Phi Trạch hiểu ra, đúng là y phục nàng mặc đã rất bẩn và có mùi khó chịu, nhưng mà, khụ khụ. “Ta không ngại chuyện vất vả vì cô nương, nhưng mà, tuy ta là hán tử thô lỗ, nhưng cũng giữ lễ thủ tiết...”
“Ta tự thay được.”
Nhiễm Phi Trạch tắc nghẹn, chàng còn chưa nói xong mà, cắt lời nhanh như vậy để làm gì chứ, nửa đoạn sau của chàng mới là trọng điểm đó.
“Nhanh chút.” Tô Tiểu Bồi giục, đổi lại một cái nhìn nộ khí ai oán của chàng. Đã không hiểu phong tình thì thôi, còn không biết xấu hổ mà giục nữa chứ.
“Nàng làm được không?” Thực sự không cần chàng giúp đỡ ư? Thay y phục, chàng thích làm công việc này.
Tô Tiểu Bồi chẳng còn chút sức lực nào, chỉ đành nhướng mày nhìn chàng. Nhiễm Phi Trạch xoa mũi, bới hòm y phục, chọn ra chiếc mới nhất, sạch nhất. “Nàng mặc tạm cái này trước, để ta đi mua cho nàng vài bộ mới.” Thật ấm ức, chẳng lợi dụng được chút gì, còn phải gắng sức chiều chuộng, lấy lòng nàng nữa chứ.
Tô Tiểu Bồi đón lấy bộ y phục, đuổi chàng ra ngoài. Nhiễm Phi Trạch đóng cửa phòng, còn không quên nhắc nhở: “Nếu như nàng không chống đỡ được, ngất ra đó thì gọi một tiếng, ta sẽ vào.”
“Ngốc nghếch.” Ngất đi rồi sao có thể gọi người được nữa?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

