Tập Ngọc Luân cười lạnh nói:
– Bao nhiêu năm qua có không biết bao nhiêu người muốn diệt Phệ Hồn Tông của ta, nhưng có ai thành công sao? Đừng nói Vạn Tinh Cốc của ngươi, khắp thiên hạ này không ai làm được đâu.
Thiên Tinh Tử mỉa mai nói:
– Thiên hạ? Tự cho mình quá cao chẳng phải là Phệ Hồn Tông các ngươi sao? Thiên hạ hôm nay sớm đã phong vân bắt đầu khởi động,các ngươi vẫn lưu một góc không cầu tiến, đã sớm nên bị thời đại chôn vùi. Thành Hồng Nguyệt có thể tiêu vong, Phệ Hồn Tông tự nhiên cũng có thể, nếu ngươi vô tri không sợ, bổn tọa lấy ngươi khai đao trước.
Thân ảnh lóe lên, lăng không chém xuống một đao, đao mang phá không bay qua, bầu trời bị nghiền nát.
Tập Ngọc Luân hoảng hốt, thân ảnh bỗng nhiên lùi lại, lực lượng cường đại tụ tập quanh người.
– Mọi người cùng nhau ra tay, hắn có mạnh hơn nữa cũng không có khả năng đánh thắng tất cả mọi người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-633531.png&w=256&q=75)