Trên di tích nứt vỡ đó, một con quái thú hình lộc đứng đó, hai sừng như đại thụ che trời, chính là cự thú Lộc Nghiêu, hai con ngươi đỏ rực như đèn lồng treo trên hư không.
Lộc Nghiêu lẳng lặng đứng đó như điêu khắc, không làm cái gì cả.
Trên đầu của nó tụ tập khí tức thánh khiết, hoàn toàn không hợp với cảnh tượng tử khí, Túc Bình tỉnh táo đứng trong khí tức thánh khiết này, ánh mắt như nước nhìn qua hai thân ảnh trước mặt.
Hai người nhìn qua Chiến Sơn sơn sụp đổ, cảnh giác nhìn đối phương. Nhưng mà sắc mặt Hoàng Phủ Bật như thường, hoàn toàn không biến hóa gì cả, mà trên mặt Thiên Tinh Tử đã có mệt mỏi và chảy máu miệng.
Đá vụn xốc lên, một đạo quang mang bay lên trời.
Rắc…rắc…
Lý Vân Tiêu không chút nào để ý, hắn giật mình nhìn qua cự lộc, nói:
– Đây cũng là yêu thú biến dị sinh ra trong thổ hệ nguyên tố sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

