“Ầm ầm! ”
Hai người Trần Thiến Vũ và Lý Vân Tiêu lập tức bị kiếm khí trùng kích vào, cả tòa sơn mạch lần nữa bị chém ra, giống như bánh ngọt vậy, đã triệt để không thành bộ dáng.
Trên thân kiếm gãy, Kiếm Cươngsau khi phun ra nuốt vào vài cái liền dần biến mất đi.
Tướng Quân cầm lấy kiếm gãy đứng trên không trung, con ngươi băng lãnh nhìn vào trong phế tích vô tận kia, đảo qua từng chút.
– Ta biết rõ ngươi còn chưa có chết, đi ra đi!
Tướng Quân lạnh như băng hô, nhưng không có một chút hồi âm.
– Ngươi không phải muốn vào bên trong sơn mạch sao? Hiện giờ ta đang đứng ở đây, đi ra đi!
Tướng Quân có chút nhướng mày, tuy rằng hắn không tin Lý Vân Tiêu cần một năm nửa năm dưỡng thương, nhưng mười ngày nửa tháng khẳng định không thoát, đến lúc đó mình đã sớm đi rồi.
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn lại Khâu Mục Kiệt.
Khâu Mục Kiệt toàn thân run lên, hai cánh triển khai, thoáng cái nhảy ra trăm trượng, trở nên cảnh giác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



