– Cái gì?
Tả Thừa sững sờ, lỗ tai run rẩy.
Lý Vân Tiêu đã sớm nhìn ra trong lòng hắn khổ sở thế nào, cười nói:
– Các ngươi đến dưới núi chờ ta, tạm thời không cần dùng đến nữa.
– Vâng, vâng! Đại nhân!
Hắn đại hỉ, kích động đến cơ hồ muốn khóc, nhìn thoáng qua sơn mạch đã hoàn toàn bị hủy hoại liền vội vàng quay người mang theo mọi người xuống núi.
Ở bên trong sơn mạch, trên một khối đất trống, đột nhiên xuất hiện ba đạo nhân ảnh, trực tiếp ngã xuống trên mặt đất, thất tha thất thểu, một người trong đó còn miệng lớn thổ huyết.
– Mạch Tu đại nhân, làm sao bây giờ? Người đến quá mạnh mẽ, sợ rằng chuyện nơi này phải bại lộ rồi.
Một gã áo bào tro nói, hắn tay che ngực, tràn đầy máu tươi rỉ ra, đã bị kiếm khí của Lý Vân Tiêu đả thương tâm mạch.
Sắc mặt Mạch Tu cũng xám trắng, âm trầm nói:
– Hỏi Túc Bình xem thử.
Hai tay của hắn không ngừng bấm niệm pháp quyết, trực tiếp đánh vào trong hư không trước người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



