Toàn bộ trong tiểu viện một mảnh im ắng, chỉ còn lại Suất Minh Lãng bụm mặt oán giận đứng ở đó, khóe miệng còn có chút đâu, nếu không tất cả vừa rồi quả thật giống như đang nằm mơ vậy.
– Đã đi chưa…
Suất Quân Uy thì thào tự nói, trên mặt lúc trắng lúc xanh, thật lâu không thể hồi thần lại.
Suất Minh Lãng bụm mặt, tức giận nói:
Suất Minh Lãng cả kinh, nói:
– Mặc dù như vậy, Suất gia hôm nay vượt xa Tân gia ngày xưa có thể so sánh, chẳng lẽ lại sợ hắn sao?
Sắc mặt Suất Quân Uy trầm xuống, cả giận nói:
– Ngươi tên ngu xuẩn này, cút đi bế quan cho ta! Trước khi suy nghĩ thông thì không được đi ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
