Lý Vân Tiêu chỉ cảm thấy đần độn không thú vị, nói:
– Ngươi không có đắc tội với ta, không cần xin lỗi ta làm gì, ta sở dĩ nhìn ngươi không vừa mắt, lấy Vạn Hoa Bách Bảo Lộ của ngươi, là vì ngươi nổi lên lòng bất chính đối với bằng hữu ta, điểm ấy khiến ta cảm thấy rất không thoải mái.
Cẩn Huyên trong lòng hơi động một chút, một cổ dòng nước ấm nhộn nhạo trong lòng, tuy rằng nàng biết rõ Lý Vân Tiêu chỉ xem nàng như bằng hữu bình thường, nhưng loại cảm giác điềm mật, ngọt ngào hạnh phúc kia vẫn tự nhiên sinh ra.
– Đúng, đúng, ta đáng chết, là ta đáng chết!
Liên Trường vẻ mặt đưa đám nói:
– Ta không nên nổi lên cách nghĩ không an phận với Cẩn Huyên tiểu thư, không nên cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, ta đáng chết, cầu Vân thiếu tha thứ cho ta đi!
Lý Vân Tiêu cau mày nói:
Hắn nhìn như hung ác, nhưng trong lòng kỳ thực lại muốn che chở đệ tử mình, tự mình ra tay đánh hắn tuy thảm một chút, nhưng chung quy còn tốt hơn để Lý Vân Tiêu giết hắn đi.
Liên Trường bất chấp sát huyết, vội vàng quỳ bò tới, cuống quít dập đầu nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
