Mà trái ngược với vẻ rách nát kia chính là linh khí cường đại không ngừng tràn ra, bay thẳn đến chân trời, đúng là cảnh tượng trong linh sơn địa mạch đứt gãy, linh khí tiết ra ngoài, như hồi quang phản chiếu của người, tỏa ra hào quang cả đời vào thời khắc cuối cùng nhất vậy.
Tình cảnh này giống như vừa trải qua một trận chiến kinh thiên nào đó, đánh đến long trời lở đất, sơn thể sụp đổ. Trong linh khí đầy trời, tựa hồ quả thật có bóng người chớp động.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu không khỏi hơi co lại, ánh mắt của hắn một đường tới đều có thể xuyên thấu tất cả, thu vạn vật vào đáy mắt, giờ phút này chẳng biết tại sao lại không thể nhìn thấu sương mù kia.
Đạo thân ảnh tập tễnh kia cũng hiển hiện ra, hình dáng mơ hồ rõ ràng khiến Lý Vân Tiêu trong lòng giật mình, như sóng to gió lớn, bay thẳn đến chân trời!
– Ninh Khả Nguyệt!
Lý Vân Tiêu hô to lên trong lòng, nhưng vô luận hắn gọi như thế nào, Ninh Khả Nguyệt đều hoàn toàn nghe không được, chỉ run rẩy đi qua từng bước một.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
