Nam Phong Tuyền cùng Bạch Lăng Nguyệt đều biến sắc, nhanh chóng phân ra hai bên Xa Vưu, thần thái cảnh giác, chuẩn bị ra tay.
Lý Vân Tiêu thả người trở ra, bay tới chỗ Phi Nghê, cẩn thận kiểm tra thương thế của nàng.
Thân hình nàng vốn khô héo, hiện tại rất nhu nhuận, trên mặt đầy huyết sắc, tràn ngập sinh cơ.
Nhưng thân thể đã khôi phục, chẳng biết lúc nào có thể tỉnh.
Lý Vân Tiêu duỗi hai tay ôm lấy nàng, để tránh đám người Xa Vưu động thủ ảnh hưởng tới thân thể nàng. Nhưng đột nhiên một dạo thiên phượng nguyên quang từ trong mi tâm Phi Nghê hiển hiện ra, hóa ra phượng ảnh, “Phanh” một tiếng đẩy hắn đi.
Lý Vân Tiêu không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, như vậy xem ra Phi Nghê hơn phân nửa là không có việc gì. Hắn nếm thử thu nàng vào trong Giới Thần Bi, lại có lực lượng gì đó ngăn lại, thu cũng thu không được, chuyển cũng chuyển bất động, Lý Vân Tiêu đành phải thủ hộ bên cạnh nàng.
Hắc Vũ Hộ nhìn chằm chằm Xa Vưu một hồi, chậm rãi nói ra:
– Bằng hữu, ta không biết ngươi là người phương nào, nhưng đứng đối lập với ta, chính là đối lập với Thánh Vực, là đối lập với người trong thiên hạ, ngươi nghĩ kỹ chưa?
Xa Vưu nhướng mày, nói:
– Nói nhảm thật nhiều, còn không mau đánh nhau đi, được rồi, lát nữa đánh cho ngươi không nói nữa là được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-145523.jpg&w=256&q=75)