Trong mắt Nguyễn Tử Mậu loé ra một vẻ lạnh lùng, đón lực lượng xung kích nghiêng người mà lên, quát lên:
– Nhất kiếm bình nguyên.
Kiếm Ảnh lạnh giá ngang trời đảo qua, chấn động đến mức hào quang kết giới trên vũ đài nổi lên.
Kiếm trong tay Nguyễn Tử Mậu giác tỉnh kiếm linh, cùng hắn tâm thần tương thông, vận chuyển lên nước chảy mây trôi, thân kiếm hợp nhất.
Dưới đài một mảnh tiếng than thở, tất cả đều là khen ngợi.
Khả Nguyệt nhíu mày nói:
– Chúc Dục Kỳ này ngược lại cũng thông minh, biết tránh nặng tìm nhẹ, nhưng thiếu hụt huyết tính, loại phương pháp triền đấu này phải đánh tới khi nào? Lấy thực lực của hai người đến xem, sợ là phải đánh mấy ngày mấy đêm.
Lý Vân Tiêu cười nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
