Lý Vân Tiêu thở dài, đem sự tình nói một lần, kể cả đọc ký ức của Đường Kiếp, còn có cuộc chiến địa lao, chỉ bất quá sau đó Mộ Dung Trúc xuất hiện biến mất thì không nói, nói là mấy người liên thủ, tạo thành cảnh tượng rồng nước lên không.
Sắc mặt Khả Nguyệt bình tĩnh nói:
– Phong nha đầu kia thật là, nếu không phải việc thi đấu quan trọng hơn, ta liền tùy ý nàng đi, nhìn nàng làm sao chịu thiệt.
Lý Vân Tiêu cười khổ nói:
– Thương kia thực lực phi phàm, ta cùng ba người trong Bát Tượng liên thủ cũng không thể thủ thắng, Khả Nuyệt đại nhân vẫn là tự mình xuất thủ đi.
Khả Nguyệt nói:
– Không sao? Chỉ cần phong tỏa thành trì, hộ thành đại trận mở ra, sẽ không có người có thể lặng yên không một tiếng động rời đi. Nếu như loại chuyện nhỏ tìm người này cũng muốn ta xuất thủ, vậy Hồng Nguyệt thành nuôi đám người kia có tác dụng gì, không bằng giải tán.
Ninh Khả Nguyệt hứng thú, cười nói:
– Hồng Nguyệt thành to lớn như thế, nếu như những người này an tâm ẩn núp xuống, dù là chúng ta cũng không nắm chặt có thể bắt được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

