Trong mắt của hắn hiện lên một tia trang nhã, cong ngón búng ra, một đạo kình phong từ trong ngón tay hắn bắn ra, đâm thẳng vào sau ót Đường Kiếp.
– Ai?
Kình phong khẽ động, Đường Kiếp lập tức liền cảm ứng được, quát một tiếng, lật tay bắt lấy, trực tiếp chôn vùi đạo chỉ mang kia trong lòng bàn tay, lập tức thấy được một khuôn mặt tươi cười phong khinh vân đạm, gật đầu ý bảo với hắn.
– Lý – Vân – Tiêu
Đường Kiếp hít một miệng hơi lạnh, cả giận nói từng chữ, trong mắt tràn đầy lửa giận và chiến ý.
Đường Kiếp duỗi ra một ngón tay, nhe răng cười nói:
– Vừa vặn ta thần thông đại thành, vốn định tìm đám tôm tép này đánh một trận, nhưng nếu ngươi đã đến vậy thì không còn gì tốt hơn rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-181962.png&w=256&q=75)