Lý Vân Tiêu cố ý sừng sộ lên, quát:
– Binh lão đệ, ngươi làm vậy là có ý gì? Rất buồn cười sao? Chữ ký của ta không lọt được vào mắt ngươi hay sao?
Khương Nhược Băng thật muốn hôn mê. Nhanh như vậy đối phương đã học được ăn miếng trả miếng. Nàng vội vàng lắc đầu nói:
– Ta không phải có ý này. Chỉ là…
Lý Vân Tiêu trừng mắt, kêu lên:
– Không phải có ý này? Vậy là có ý gì? Ta thấy ngươi chính là có ý này. Ngày hôm nay ngươi không nói rõ ràng với ta là có ý gì, ta liền muốn với ý tứ với ngươi.
– Ta, ta…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-995793.png&w=256&q=75)
