Lý Vân Tiêu chỉ chỉ phía sau nói:
– Vừa nãy ở trong một cửa hàng cầm đồ, vật chủ quá hạn chưa lấy, cho nên lão bản tự mình xử lý, ta dùng giá cả gấp ba lúc cầm, đầy đủ 30 ngàn trung phẩm nguyên thạch mới mua được.
– 30 ngàn trung phẩm nguyên thạch…
– Lão bản có nói là người nào cầm hay không?
Lý Vân Tiêu trầm tư một chút nói:
– Nghe nói là một lão đầu sáu mươi, bảy mươi tuổi.
Văn Lâm bỗng nhiên ngẩng đầu, một phát bắt được tay Lý Vân Tiêu, kích động nói:
– Sáu mươi, bảy mươi tuổi, quả nhiên quả nhiên là chiếc gương của phụ thân ta, ta rốt cuộc tìm được, thực sự là Hoàng Thiên không phụ lòng người a.
Con ngươi Lý Vân Tiêu trợn thật lớn, nhìn Văn Lâm trước mắt này một cái nước mũi một cái nước mắt kể lể, thật muốn cho hắn một cái phong hào ảnh đế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

