---
Tiếng gà gáy lanh lảnh xé tan màn tĩnh lặng.
Ánh chiều tà nhuộm đỏ cả chân trời, mặt trời dần khuất sau rặng núi, chỉ còn lại từng dải mây đỏ quấn lấy những tia nắng cuối ngày.
Con Linh Kê vừa gáy xong liền ngẩng cao đầu, ưỡn ngực đầy kiêu hãnh, vẫy vẫy chiếc đuôi sặc sỡ, như đang khoe khoang oai phong trước mặt cô bé.
Giang Minh Thước không hiểu nổi.
Vì sao con gà này lại gáy lúc hoàng hôn?
Đúng lúc ấy, bụng nàng réo lên từng hồi.
Con Linh Kê cất chân chạy đi.
Cảm giác bỏng rát trong dạ dày cùng cơn đói cồn cào khiến Giang Minh Thước cuối cùng cũng xác nhận...
Nàng thật sự đã sống lại.
Kiếp trước, sau tai nạn xe cộ, nàng xuyên tới thế giới tu tiên này. Ban đầu còn tưởng mình là thiên tuyển chi nữ.
Ai ngờ, vừa mở màn đã sinh ra tại một tòa thành biên giới đang chìm trong chiến tranh, suýt nữa bị người ta đem nấu ăn. Khó khăn lắm mới sống đến sáu tuổi, bái nhập tiên môn, cứ ngỡ khổ tận cam lai.
Không ngờ ông trời lại thích trêu người.
Nàng chỉ là một nữ phụ phản diện.
Dù có vùng vẫy thế nào, cuối cùng cũng chỉ là đá kê chân cho nữ chính.
Vì vậy, nàng dứt khoát hắc hóa.
Giết nam nữ chính.
Gây họa cho trăm vạn sinh linh.
Cuối cùng chết dưới thiên lôi của chính đạo.
Bây giờ...
Nàng lại sống lại.
Giang Minh Thước cười lạnh.
Chẳng lẽ lần trước nàng chết vẫn chưa đủ triệt để, nên ông trời muốn nàng chết thêm lần nữa?
Tiểu viện lát gạch xanh trước mắt vừa xa lạ vừa quen thuộc.
Đây là khu nhà dành cho đệ tử mới nhập môn của Thừa Thu Tông.
Nàng từng ở đây.
Chính xác hơn là... chỉ ở được đúng một đêm.
Bởi vì bị mọi người bài xích, nàng phải đứng ngoài sân suốt cả đêm.
Giang Minh Thước cúi đầu.
Tay chân lộ ra khỏi lớp vải rách gầy guộc như cành cây khô, đầy những vết sẹo cũ và bùn đất.
Đây là ba trăm năm trước.
Lúc nàng vừa nhập môn.
Cũng là thời điểm yếu đuối nhất.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.
Một giọng trẻ con trong trẻo cất lên.
"Lam Như, là ở đây."
Giang Minh Thước quay đầu.
Một bé gái chừng bảy, tám tuổi bước vào.
Nàng mặc váy hồng trắng, khuôn mặt trắng trẻo hồng hào như quả đào non.
Giang Minh Thước chớp mắt.
Trong ký ức mờ nhạt, nàng nhanh chóng nhận ra thân phận đối phương.
Kim Anh Tử.
Hơn một trăm năm sau, người này sẽ chết dưới tay nàng.
Kim Anh Tử vui vẻ vẫy tay.
"Minh Thước."
Giang Minh Thước nhìn gương mặt non nớt ấy, rồi lại nhớ đến Kim Anh Tử năm xưa với thất khiếu chảy máu, chết không nhắm mắt.
Hai hình ảnh chồng lên nhau khiến nàng khẽ nheo mắt.
Ngay sau đó, phía sau Kim Anh Tử xuất hiện thêm một bé gái mặc váy vàng, trông nhỏ hơn nàng ấy khoảng hai tuổi.
Cô bé đưa mắt đánh giá Giang Minh Thước từ trên xuống dưới, khóe môi cong lên đầy kiêu ngạo.
Giang Minh Thước khoác bộ quần áo vải thô rách nát, đứng đối diện hai người.
Một bên như mây tím trên trời.
Một bên như bùn lầy dưới đất.
Kim Anh Tử giới thiệu:
"Lam Như, đây là Giang Minh Thước ở cùng viện với ta."
"Lại đây Minh Thước, đây là Tần Lam Như."
Tần Lam Như...
Người này cũng chết dưới tay nàng.
Chỉ vì chết quá sớm nên vừa rồi nàng không nhận ra ngay.
Đúng lúc ấy, con Linh Kê lúc nãy lại chạy về, mổ nhẹ vào chân nàng.
"Ta là Thất công chúa của Lam quốc."
"Ngươi cũng là con dân Lam quốc đúng không?"
Giang Minh Thước chậm rãi "ừ" một tiếng.
Tần Lam Như nói tiếp:
"Vậy ngươi đổi sang sân khác đi."
"Bổn cung không muốn ở chung với tiện dân."
Kim Anh Tử lập tức cuống quýt.
"Lam Như!"
Giang Minh Thước chẳng buồn để ý.
Một đứa bảy tuổi.
Một đứa năm tuổi.
Cộng tuổi lại còn chưa bằng số tuổi nàng đã sống.
Điều quan trọng nhất lúc này là tìm cái gì bỏ bụng.
Con Linh Kê ngậm một con sâu xanh to tướng, chạy đến mổ chân nàng thêm cái nữa.
Nó nghiêng đầu nhìn nàng, rồi đặt con sâu xuống đất, lấy chân đẩy về phía trước.
Ý bảo nàng ăn.
Giang Minh Thước: "..."
Đói thì đói thật.
Nhưng nàng vẫn chưa đến mức phải ăn sâu.
Nàng thử đưa tay vuốt lưng con Linh Kê.
Nó chẳng những không né tránh mà còn thân mật mổ nhẹ lên mu bàn tay nàng.
Thấy mình bị phớt lờ, Tần Lam Như lạnh mặt.
"Chẳng lẽ là câm?"
"Đúng rồi."
"Một đứa lớn lên giữa đống xác chết như ngươi, có vấn đề cũng chẳng lạ."
Giang Minh Thước chậm rãi đứng dậy.
Nàng nhìn thẳng vào Tần Lam Như.
Ánh mắt sâu thẳm như giếng cổ không đáy.
Đã rất lâu rồi...
Không ai dám nói chuyện với nàng như vậy.
Kẻ cuối cùng dám ăn nói hỗn xược...
Tro cốt e rằng còn chưa nguội.
Nếu không muốn mới sống lại đã mang thêm nhân quả sát nghiệt...
Thì giờ phút này, Tần Lam Như đã là một cái xác.
Tần Lam Như bỗng thấy sống lưng lạnh toát.
Nổi hết cả da gà.
Nàng vô thức lùi lại mấy bước.
"Ngươi... ngươi nhìn cái gì?"
Giang Minh Thước chợt nhớ ra.
Trước khi vào tiên môn, nàng sống ở thành biên giới.
Nơi ấy chiến tranh diễn ra mỗi ngày.
Người chết nhiều vô kể.
Để kiếm miếng ăn, nàng từng làm công việc thu nhặt thi thể.
Chuyện này...
Chỉ có Kim Anh Tử biết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)