Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mộc Lam vừa quay đầu lại thì thấy học sinh mới tên Hàn Tẫn đang nhìn mình, hướng Hàn Tẫn cười ngại ngùng.
Sau giờ Tẫn học.
“Ngày mai gặp nhé, Đường Đường…”
Hàn Tẫn lơ đãng hạ mắt xuống.
Ngày mai gặp lại, nhóc dễ thương…
Đường Đường?!!
Phong Đường hai má đỏ bừng trong thấy.
“Ngày mai gặp lại.”
Nghe giọng nói trầm ấm của Hàn Tẫn, Phong Đường hơi ngượng ngùng, vội vàng bỏ đi.
Đi nhanh như thế làm gì, tôi đâu có ăn cậu đâu. Hàn Tẫn hơi ấm ức.
“Ngày mai gặp lại, học sinh Hàn.” Mộc Lam ngượng ngùng nói.
Hàn Tẫn khẽ gật đầu.
Chầm chậm bước ra khỏi cổng trường.
Không xa cổng trường, trong con hẻm nhỏ vang lên giọng nói the thé.
“Cởi đồ của nó ra cho tao.”
“Không, đừng mà.” Giọng nói tuyệt vọng, thê lương.
Đó chính là giọng của Mộc Lam vừa chào Hàn Tẫn lúc nãy.
Bao quanh Mộc Lam là năm nữ sinh.
Quần đồng phục bị chỉnh bó sát, áo khoác đồng phục không kéo khóa.
Bên trong là áo thun ngắn tay hoặc áo yếm trông hở hang, trông rất thiếu đứng đắn.
Tóc nhuộm vài sợi đủ màu sắc, đeo lens, trang điểm kiểu mắt khói nhìn rất lố bịch.
Nghe thấy tiếng bước chân, đám con gái quay đầu lại.
“Mày là ai? Đừng lo chuyện bao đồng!”
Đứa có vẻ là thủ lĩnh nhìn Hàn Tẫn với ánh mắt ghen tị.
“Trẻ con, đúng là không biết điều.”
Giọng nói lạnh lùng vang lên giữa con hẻm tối mịt, toát lên vẻ kỳ dị.
Hàn Tẫn đi tới chỗ Mộc Lam với dáng vẻ bình thản.
Trong tay Hàn Tẫn phát ra ánh sáng xanh biếc, nhưng ngoài Đoàn Tử đang trong không gian linh hồn thì không ai khác nhìn thấy.
Mấy cô gái bỗng chốc hét lên điên cuồng, tất cả đều thuộc hàng con ông cháu cha, đứa cầm đầu tên là Trương Hinh Văn.
Thường ngày ở trường, chúng chuyên bắt nạt các nữ sinh có nhan sắc nhưng gia cảnh bình thường, chuyện như thế không biết đã xảy ra bao nhiêu lần.
Những tấm ảnh đó bị tung lên mạng, có nữ sinh không chịu nổi sự chỉ trỏ đã tự tử.
Những ai không tự tử cũng vì ám ảnh tâm lý mà sống trong u sầu cả đời.
Vì gia thế nên chẳng ai dám đụng đến, những chuyện này cũng lặng lẽ bị bỏ qua.
Hàn Tẫn chỉ cho chúng nếm thử những gì chúng đã làm mà thôi.
“Chúng bị sao vậy?” Mộc Lam sợ hãi hỏi.
Hàn Tẫn khẽ nhướng mày, điềm nhiên đáp: “Chắc là làm chuyện gì hổ thẹn rồi.”
“Cảm ơn cậu nhé.” Mộc Lam khẽ run rẩy, cảm kích nói.
“Ừ.” Hàn Tẫn lạnh lùng đáp.
Nhà họ Phong.
“Anh.”
“Em về phòng trước đây.”
Phong Đường vội vã quay đi.
Phong Tiêu đang bận việc, từ nhỏ đến lớn Phong Đường đều do Phong Tiêu chăm sóc.
Phong Đường rất ỷ lại vào Phong Tiêu, nhưng trong lòng Phong Tiêu, dù là quan hệ máu mủ cũng không quan trọng bằng quyền lực.
Vì vậy sau này khi biết được sự thật do người anh mà cậu tôn kính nhất gây ra, Phong Đường có thể hiểu rõ cảm giác của mình.
Sụp đổ, hận thù, đã vây lấy Phong Đường, dẫn đến sự tha hóa cũng là điều dễ hiểu.
Phong Tiêu có vài nét giống Phong Đường,
nhưng so với vẻ dịu dàng như thiên thần của Phong Đường thì Phong Tiêu lại thêm vài phần cứng cáp.
Phòng của Phong Đường rất lớn,
màu trắng kết hợp xanh lục tạo nên sự tươi mát, chiếc sofa tatami màu lạc đà nằm ở góc tường,
bên cạnh là tấm thảm màu trắng, trên thảm đặt một chiếc bàn gấp, đối diện sofa là một chiếc giường đơn,
trên đó trải một tấm ga xanh mát mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


