Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Phải ăn sáng, ngày mai khai giảng rồi, đồ đạc đã thu dọn xong chưa?”
Cha Nguyên mặt không biểu cảm nhưng ánh mắt lại không giấu được sự dịu dàng.
“Vâng, đã thu dọn xong.” Hàn Tẫn nghiêm túc đáp.
“Ngày mai anh trai con sẽ đưa con đi học, phải ngủ sớm, bảo bối!”
“Vâng, con biết rồi.”
Hàn Tẫn trả lời rất nghiêm túc, tạo cho người khác cảm giác ngoan ngoãn đúng mực.
Trong ký ức, có vẻ như đây là lần đầu tiên đi học, cảm giác có chút mong chờ.
Sáng sớm, ánh nắng xuyên qua những khe hở của rèm cửa, chiếu xuống một bàn tay trắng như ngọc.
Chiếc tay mười ngón thon dài, trắng trẻo, như thể có thể phát sáng, khiến người ta cảm thấy an yên vbình tĩnh.
“Chủ nhân, chủ nhân dậy đi, hôm nay lại là một ngày tràn đầy sức sống nữa!”
Giọng nói trong trẻo và ngây thơ phá tan không khí yên tĩnh.
Đoàn Tử nhảy đến bên rèm cửa, kéo rèm ra, rồi nhảy đến bên gối của Hàn Tẫn.
Nó dùng cái đầu lông lá của mình cọ vào cổ Hàn Tẫn.
“Biết rồi, biết rồi!”
Hàn Tẫn chớp chớp hàng mi, đưa tay hơi che ánh nắng chói chang.
Cô lười biếng trở mình trong chăn ấm, đôi mắt đen như viên ngọc bích lấp lánh nụ cười.
“Sao ngươi lại ra đây?”
“tôi cảm thấy chán quá, không gian chỉ toàn rác rưởi.” Đoàn Tử ủy khuất nói.
“Vậy lần sau không có ai thì cậu cứ ra ngoài.” Hàn Tận nói.
Nếu người khác biết đống rác đó đều là bảo vật khó kiếm trong lục giới thì chắc hẳn sẽ tức điên.
Giọng nói dịu dàng của mẹ Nguyên vang lên, khiến Đoàn Tử hoảng sợ chui vào không gian.
“Vâng, con ra ngay đây.” Hàn Tẫn cười trả lời.
Có vẻ như cô con gái bảo bối tâm trạng rất tốt, mẹ Nguyên nghĩ.
Hàn Tẫn không vội vã, từ từ rời giường, đánh răng rửa mặt, mặc quần áo một cách tự nhiên.
Cô thản nhiên đi xuống lầu,
Bàn ăn có một chàng trai trẻ, gương mặt như được chạm khắc, đường nét rõ ràng hoàn mỹ.
“Mau đến ăn cơm.”
Khi thấy Hàn Tẫn xuống lầu, gương mặt lạnh lùng ngay lập tức nở nụ cười dịu dàng.
Mẹ Nguyên: “Tiểu Khương , con thường xuyên chăm sóc em gái con nhé, đừng ở mãi trong công ty. Tiểu Lục lại ra ngoài rồi, từng đứa một.”
Nguyên Hàn Lục thường xuyên ra ngoài, có khi mười ngày nửa tháng không về nhà cũng là chuyện bình thường.
“Con có thể tự mình chăm sóc được.” Hàn Tẫn trả lời với vẻ mặt không cảm xúc.
Em gái mình sao lại dễ thương như vậy...
Nguyên Hàn Khương: “Ăn xong anh sẽ đưa em đi học, nếu không quen thì cứ nói với anh.”
Liệu em gái hắn có ngoan ngoãn đến mức bị bắt nạt không? Nguyên Hàn Khương lo lắng.
Đoàn Tử: Hừ~ Ngoan ngoãn chỉ là ảo giác thôi!
Nguyên Tẫn im lặng không nói gì: “Vâng!”
Trường Trung Học Trường Lâm.
Các cô gái bước xuống từ những chiếc xe sang trọng, đi đôi giày thể thao màu trắng.
Dù mặc đồng phục rộng thùng thình nhưng cũng không khó để nhận ra đôi chân thon dài, thẳng tắp.
Đồng phục xanh trắng, áo khoác chỉnh tề, cúc áo kéo lên cao nhất.
Cổ áo cao vươn ra che kín cằm nhọn, trông thật thanh tao lạnh lùng.
Tóc dài được buộc gọn gàng bằng dây buộc màu đen, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn và đường nét tinh xảo.
“Cô gái này là ai vậy, đẹp quá!”
“Chưa thấy bao giờ, chắc là học sinh mới.”
“Có phải là chuyển trường không? Nhìn kìa.”
Nguyên Hàn Khương: “Em phải chú ý ở trường nhé, đừng để bị bắt nạt.”
Em gái hắn thật nổi bật...
Nhìn mấy cậu con trai cứ quấn quýt quanh em gái, không hổ là em gái hắn, Nguyên Hàn Khương vừa tự hào vừa lo lắng.
“Em biết rồi, anh trên đường chú ý an toàn nhé.”
Đối mặt với những lời bàn tán, Hàn Tận vẫn giữ vẻ mặt bình thản, bước vào trường.
Thịch thịch thịch
“Đây là bạn học Nguyễn phải không? Tôi là giáo viên chủ nhiệm của lớp, bây giờ tôi dẫn em tới lớp.”
Ban đầu tưởng rằng học sinh khó quản giáo, nhưng giờ thấy tuy không gần gũi lắm nhưng cũng không phải là đứa gây rối...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


