Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vai Ác Của Tôi Quá Đáng Yêu Chương 26

Cài Đặt

Chương 26

Sau kỳ nghỉ Tết, Phong Đường và Hàn Tẫn trở về căn hộ chung cư của họ.

Khi nhận được cuộc gọi từ bệnh viện, Phong Đường đang ngồi trong lòng Hàn Tẫn xem phim. Cậu cảm thấy lòng mình rối bời, không ngờ một người mạnh mẽ như ba cậu, lại mắc bệnh ung thư.

Phong Đường dẫn Hàn Tẫn đến bệnh viện, Phong Tiêu đã đến trước, trông anh có vẻ thất thần: “Vào đi, ba đang đợi em.”

Phong Đường bước vào phòng bệnh, còn Hàn Tẫn đứng đợi bên ngoài. Phong Tiêu liếc nhìn cô, biết rằng cô không muốn nói chuyện với mình, thoáng chút ngượng ngùng.

Hừ… không chết là tao đã nương tay, còn mong tao nói chuyện với mày sao…

Ba Phong nhìn Phong Đường, cảm thán khi thấy cậu bé năm nào giờ đã trưởng thành: “Con đến rồi.”

“Sao lại bị bệnh chứ?” Phong Đường lẩm bẩm.

Dù không thật sự quan tâm, nhưng cậu cũng có chút buồn. Dù sao đi nữa, họ vẫn có mối quan hệ máu mủ.

Khi còn nhỏ, Phong Hiền rất cưng chiều cậu con trai út này, nhưng về sau lại tức giận vì cậu dần che giấu tài năng kinh doanh của mình, nên ông cũng dần thờ ơ.

“Già rồi…”

Ba Phong chợt hồi tưởng về người phụ nữ xinh đẹp và độc lập - mẹ của Phong Đường, Tần Nguyệt. Gia tộc Tần là một dòng họ danh giá, Tần Nguyệt là con gái duy nhất của họ. Trong một buổi tiệc, bà đã gặp ba Phong khi ấy còn là một đứa con ngoài giá thú.

Ngay lần đầu gặp, Tần Nguyệt đã phải lòng người đàn ông ấm áp, nhã nhặn này, sau vài ngày quen biết, cô đã tỏ tình. Lão gia nhà họ Phong khi còn trẻ là một người phong lưu, có vô số con riêng. Lúc ấy, ba Phong đang bị đối xử tệ bạc, nên nhân cơ hội này đồng ý mối quan hệ với Tần Nguyệt.

Có lẽ làm nhiều điều xấu nên con cái của lão gia đều lần lượt qua đời hoặc chia ly, cuối cùng công ty được giao lại cho ba Phong trước khi ông ra đi. Ba Phong sợ bị ức hiếp, nên chỉ khi nắm quyền lực trong tay, ông mới cảm thấy mình mạnh mẽ.

Sau khi kết hôn, Phong Hiền gần như ở công ty cả ngày. Công ty ngày một lớn mạnh dưới tay ông, nhưng mối quan hệ với Tần Nguyệt dần trở nên lạnh nhạt. Đến khi Tần Nguyệt qua đời, bà cũng không nhận được tình yêu từ ông.

Phong Đường ngước lên, thấy ba Phong đã ngủ say. Khuôn mặt nghiêm khắc thường ngày giờ đây dịu đi. Cậu không còn nhớ lần cuối nhìn kĩ gương mặt ba mình là khi nào, chỉ biết rằng thời gian đã để lại nhiều nếp nhăn trên gương mặt, mái tóc hai bên cũng điểm bạc.

Phong Đường khẽ đỏ mắt, nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng mà không nhận ra giọt nước mắt lăn dài trên má ba mình.

Dù trong lòng coi trọng quyền lực hơn,ba Phong vẫn còn tình cảm với con trai mình.

Khi bước tới giữa đường, chân cậu bỗng khựng lại, khi nhìn thấy chiếc xe tải lao tới, cậu chỉ biết nhắm mắt lại trong đầu trống rỗng.

Hàn Tẫn quay lại và thấy Phong Đường đứng ngây ra giữa đường, một chiếc xe tải lao tới như không thấy cậu, hoàn toàn không giảm tốc độ. Hàn Tẫn lập tức lao đến, ôm cậu né tránh chiếc xe. Lúc này, tài xế muốn phanh lại cũng đã quá muộn.

Hàn Tẫn tức giận hỏi: “Sao không tránh đi?”

Lòng cô tràn ngập hoảng sợ.

“Anh… anh không biết, chân đột nhiên không thể di chuyển được,” Phong Đường mặt tái nhợt, trong mắt vẫn còn chút sợ hãi, lắp bắp trả lời.

Lúc này tài xế cũng tới gần họ, hốt hoảng xin lỗi: “Xin lỗi, vừa rồi không biết chuyện gì xảy ra, hoàn toàn không thấy có người ở đó, đột nhiên cô cậu xuất hiện ở giữa đường.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc