Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giọng nói trầm ấm vang lên: “Ý tớ là, tớ thích cậu.”
Nhìn cậu ấy vì vui mừng mà khóe môi nhếch lên, đôi mắt cười híp lại.
Ngay cả khóe mắt đỏ hồng vì ngượng ngùng và phấn khích cũng như đang tỏa sáng.
Đột nhiên cảm thấy không muốn đợi nữa.
Hàn Tận vừa dứt lời, Phong Đường lập tức lao vào ôm chầm lấy cô.
Sau đó, nhận ra hành động của mình, cậu lại thấy hơi ngại ngùng.
Hàn Tận khẽ cười không thành tiếng trong lòng, khóe môi nhẹ nhàng cong lên,đôi mắt vốn lạnh lùng giờ đây tràn đầy dịu dàng,tựa như ngàn dặm băng giá bất chợt tan chảy, hoa nở rộ trên từng nhánh cây.
Đúng lúc đó, những bạn học vô tình nhìn thấy toàn bộ sự việc đều ngỡ ngàng.
Chẳng mấy chốc, cả lớp đều biết chuyện,
Học bá đứng nhất toàn khối - Phong Đường, và tiểu thư nhà họ Nguyên - Hàn Tận, người mới chuyển đến, đang hẹn hò.
Lúc mới vào trường, Phong Đường đã thu hút sự ghen tị vì thành tích và ngoại hình.
Nhưng những người từng bắt nạt cậu đều biến mất một cách kỳ lạ, mọi người đều đồn rằng Phong Đường có gia thế không đơn giản.
Kể từ đó, không ai dám gây phiền phức nữa.
“Hai người họ thật xứng đôi, như cặp ngọc nữ kim đồng.”
“Cậu ấy thật lạnh lùng, còn cô ấy lại đáng yêu, hoàn hảo thật!”
“Phong Đường, cậu thực sự đang hẹn hò với Nguyên Hàn Tận sao?”
Tiếng một nữ sinh vang lên, đôi mắt nhìn Phong Đường tràn đầy ngưỡng mộ xen lẫn sự không cam lòng.
Cô gái đó tên là Thịnh Hân, thường đứng thứ hai trong khối, hơi gầy, vẻ ngoài bình thường nhưng vẫn có nét thanh tú.
Lần đầu nghe tin Phong Đường thích người khác, Thịnh Hân gần như suy sụp.
Từ lần đầu gặp cậu, Thịnh Hân đã thích cậu ấy,dành rất nhiều thời gian từ vị trí cuối bảng vươn lên vị trí thứ hai,chỉ để thu hút sự chú ý của cậu.
Nhưng Phong Đường không thích nói chuyện, hầu như không giao tiếp với các bạn cùng lớp.
Thịnh Hân nghĩ rằng với tính cách của Phong Đường, cậu sẽ không thích cô ấy thì cũng không thích người khác.
Nhưng không ngờ rằng...
Thịnh Hân nhìn Hàn Tận với ánh mắt đầy ghen tị.
Hàn Tận nhìn những ánh mắt rơi trên người Phong Đường,thật muốn móc mắt người ta ra vì dám dòm ngó bé đáng yêu của mình.
Cô hơi nghiêng người, vừa vặn che khuất Phong Đường ngồi bên trong, nhẹ nhàng ngước mắt nhìn về phía Thịnh Hân.
Xung quanh dần dần toát lên khí chất âm u, khóe mắt và đầu mày lạnh lẽo, ánh mắt đen tối đầy vẻ kỳ dị.
“Hừ~ liên quan gì đến cô?”
Giọng nói của Hàn Tận trầm đến mức có chút âm u.
Thịnh Hân bị ánh mắt của Hàn Tận nhìn chăm chăm làm cho rùng mình, lưng đổ mồ hôi lạnh ngay lập tức.
Nỗi sợ trong mắt cô ta ngày càng lớn, nhưng chỉ có thể gượng gạo chống đỡ.
“Tôi thích Phong Đường đến vậy, tại sao cậu ấy lại thích cậu mà không phải tôi?”
Hừ, vậy cô muốn lấy gì từ bé đáng yêu của tôi đây...
“Chỉ vì đó là cô ấy.”
Giọng nói ấm áp của Phong Đường xen lẫn sự lạnh lùng: “Cô dựa vào đâu để xen vào chuyện của tôi.”
Phong Đường, người ngồi gần Hàn Tận nhất, cảm nhận được sự thay đổi của cô,cậu nắm chặt lấy vạt áo của Hàn Tận, móng tay hồng nhạt có chút trắng bệch.
Đúng lúc đó,
tiếng chuông vào lớp vang lên,
Thịnh Hân xấu hổ trở về chỗ ngồi.
Các bạn xung quanh thấy không còn gì để xem liền quay lại với công việc của mình.
Phong Đường ngẩng đầu lên, gương mặt dịu dàng nghiêm túc.
“Tớ không quen biết cô ấy.”
Giọng nói mềm mại nhẹ nhàng xoa dịu sự bực bội trong lòng Hàn Tận.
Hàn Tận lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày,
ngón tay nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Phong Đường, không quá chặt cũng không để người ta dễ dàng rút ra.
Hừ~ đứng thứ hai à, thật chướng mắt...
Mộc Lam đến chỗ Hàn Tận có chút lo lắng: “Bạn Nguyên, bạn Phong, giáo viên chủ nhiệm gọi hai bạn.”
“Vâng.”
“Báo cáo.” Giọng Hàn Tận vang lên lạnh lùng.
“Vào đi.”
Giáo viên chủ nhiệm nhìn đôi nam nữ tài sắc vẹn toàn trước mặt khẽ thở dài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



