Chu Vãn Vãn trực tiếp đi đến Quảng Sinh Đường ở bên cạnh, bên đó có một ông lão đang bắt mạch cho người ta: “Mạch này của cậu, hư phù vô lực, hơn nữa thận khí hao hụt một cách kỳ lạ, không giống như do lao lực hậu thiên mà ra.”
Người đàn ông kia cuống cuồng:
“Sư, sư phụ, tôi… tôi và vợ kết hôn nửa năm rồi.
Nhưng tôi vẫn luôn không được… chính là… chính là bẩm sinh, không thể nhân đạo.”
Lão trung y lắc đầu, thở dài một hơi:
“Bệnh bẩm sinh, khó chữa hơn lao lực hậu thiên nhiều.
Tạng phủ hư tổn, tinh khí không đủ, nền tảng bẩm sinh đã yếu, muốn trị tận gốc, khó lắm!
Chỉ có thể kê một ít thuốc ôn bổ, từ từ dưỡng, xem có thể thuyên giảm chút nào không.”
Người đàn ông mang theo giọng nức nở nói:
“Nhưng tôi mới hơn 20 tuổi thôi! Vợ tôi còn chưa sinh con mà!
Ngày tháng này không thể cứ trôi qua như vậy mãi được…
Sư phụ, ông xem kỹ lại giúp tôi, có cách nào khác không?
Tôi có tiền, đây là 500 đồng, nếu ông có thể chữa khỏi cho tôi, 500 đồng này là của ông.”
Lão trung y kia lắc đầu nói:
“Cậu đừng nói đưa tôi 500 đồng, với cái bệnh này của cậu, cho dù đưa tôi một vạn đồng, tôi cũng không chữa được đâu!
Cậu vẫn là nên đến Kinh Thành xem thử đi!”
Chu Vãn Vãn nghe lén một lúc lâu, nhướng mày nói: “Hay là anh để tôi thử xem?”
Người đàn ông kia nhìn cô nói: “Cô? Cô biết khám bệnh? Đừng đùa với tôi, còn nữa sao cô có thể nghe lén chứ?”
Chu Vãn Vãn nhún vai nói:
“Sao gọi là tôi nghe lén chứ? Giọng các người lớn như vậy, tai tôi lại không điếc.
Ây dô! Hư không đáng sợ, nhưng thái độ này của anh thì khá đáng sợ đấy, nếu không phải vì 500 đồng này của anh, tôi mới lười xen vào việc người khác!”
Người đàn ông kia nhìn cô nói: “Cô thật sự biết khám bệnh?”
Chu Vãn Vãn “hừ” một tiếng nói: “Không tin thì thôi…”
Người đàn ông kia cắn răng dậm chân nói:
“Khám, chỉ cần có thể chữa khỏi bệnh cho tôi, 500 đồng này là của cô.
Nhưng cô chữa không khỏi, tôi phải tìm cô tính sổ đấy, tôi là con trai của Bí thư.”
Lão trung y bên cạnh nói: “Này! Con nha đầu cô là đang giành mối làm ăn à? Căn bệnh mà tôi còn không chữa khỏi, cô có thể chữa khỏi sao?”
Chu Vãn Vãn cười như không cười nói: “Ông cụ, Đông y chúng ta không phân biệt tuổi tác lớn nhỏ, cái này cũng ăn nhau ở thiên phú đấy.”
Lưu Xuân Mai nuốt nước bọt, trực tiếp kéo cô sang một bên nói:
“Vãn Vãn, đây chính là con trai nhà Bí thư đấy, con mà thật sự chữa hỏng người ta, thì nhà chúng ta xui xẻo to, con… con thì biết khám bệnh ở đâu ra?
Đừng vì 500 đồng kia, mà kéo cả nhà chúng ta vào.”
Lưu Xuân Mai trong lòng thật sự rất gấp, con nha đầu này cũng không biết bị làm sao, gan ngày càng lớn.
Chu Vãn Vãn cười nói: “Mẹ, mẹ đừng sợ, con khám cho anh ta xem sao.”
Cô bắt mạch một lúc lâu nói: “Quả thực… khá khó khăn.”
Lão trung y cười hắc hắc nói:
“Con nha đầu, trình độ của tôi trong vòng mấy chục dặm đều là đỉnh cao, đệ tử nhận cũng có mấy chục người, tôi còn có thể bắt sai mạch sao?
Nếu cô thật sự có thể chữa khỏi bệnh cho cậu ta, tôi sẽ phục cô, tôi sẽ quỳ xuống dâng trà, gọi cô một tiếng sư phụ.
Nhưng nếu cô chữa không khỏi, thì cô phải quỳ xuống dập đầu ba cái với tôi.
Thật sự vì tiền, lời gì cũng dám nói.”
Mấy người đệ tử bên cạnh cũng lạnh lùng nói:
“Chứ còn gì nữa? Sư phụ chúng tôi lợi hại lắm, người ta đều gọi sư phụ chúng tôi là lão thần tiên đấy!
Cũng không biết con nha đầu từ đâu tới, lại dám nói những lời ngông cuồng như vậy.”
“Chứ còn gì nữa? Nghé con mới đẻ không sợ cọp, chắc là cũng chẳng có kiến thức gì? Làm như mình giỏi lắm.”
Chu Vãn Vãn nhìn lão trung y kia nói: “Được, nếu ông thua, thì quỳ xuống dập đầu với tôi, gọi tôi là sư phụ, chúng ta một lời đã định nhé!”
“Cô… con ranh chết tiệt nhà cô, đúng là được đằng chân lân đằng đầu, tôi muốn xem xem cô chữa thế nào.” Lão trung y tức giận đến vểnh cả râu.
Chu Vãn Vãn trực tiếp bốc thuốc trong tiệm thuốc, sau đó nhìn người đàn ông này nói: “Muốn hiệu quả thuốc tốt, thì phải phối với nhân sâm rừng này, nhân sâm rừng 500 đồng, anh có mua không?”
Người đàn ông kia sửng sốt một chút nói: “Cô ăn cướp à?”
Chu Vãn Vãn ho khan một tiếng nói: “Nhân sâm rừng, biết thế nào gọi là nhân sâm rừng không? Yên tâm đi! Nếu bệnh của anh không chữa khỏi, số tiền này tôi sẽ trả lại hết cho anh.”
Người đàn ông kia trực tiếp móc ra 1000 đồng nói: “Cô… cô nếu thật sự chữa khỏi cho tôi, cô chính là công thần của nhà chúng tôi.”
Chu Vãn Vãn nhìn anh ta nói:
“Con trai nhà Bí thư hả? Được, chữa, chắc chắn phải chữa đàng hoàng cho anh.
Nằm xuống, tôi muốn châm kim cho anh.”
Chu Vãn Vãn trực tiếp dùng ngân châm đâm cho anh ta mười ba châm, lão trung y liếc nhìn một cái nói: “Xùy, giả thần giả quỷ, cái này thì có tác dụng gì?”
Đột nhiên sắc mặt ông ta biến đổi nói:
“13 châm? Quỷ Môn Thập Tam Châm, con nha đầu cô lại biết loại châm pháp này.
Đây là kỹ pháp ngân châm nhắm vào các chứng cấp cứu về thần trí như điên cuồng, trúng gió hôn mê, động kinh, cô dùng ở đây có thích hợp không?
Con nha đầu cô quả thực là làm bừa.”
Chu Vãn Vãn cười khẩy một tiếng nói: “Không hiểu thì đừng nói bậy, cái này mặc dù có chút tương tự với Quỷ Môn 13 châm, nhưng rốt cuộc vẫn có sự khác biệt, tôi nói với ông cũng không thông.”
“Tôi… tôi cảm thấy đặc biệt có sức lực, hình như thật sự có tác dụng rồi!”
Chu Vãn Vãn hừ nhẹ một tiếng nói:
“Đương nhiên là có tác dụng rồi, nếu không tôi tốn công sức lớn như vậy làm gì?
Thuốc sắp sắc xong rồi, đợi sắc xong thuốc thì uống luôn, tôi lại kê cho anh mười thang thuốc.
Nhưng trong vòng nửa tháng không được động phòng, nếu không sẽ xôi hỏng bỏng không.
Hơn nữa rất có khả năng sau này đều không dùng được nữa, nghe rõ chưa?”
Đây đều là những thuật không truyền ra ngoài, có một số được lưu giữ trong căn cứ quân sự.
Chu Vãn Vãn lúc rảnh rỗi, liền thích đi tra cứu những thứ này, cho nên cô biết được rất nhiều y thuật và phương thuốc đã thất truyền.
Đây cũng coi như là bàn tay vàng kiếp này của cô rồi.
Người đàn ông kia cả người đều hưng phấn lên: “Ây dô! Thần y, không không không, sau này cô chính là em gái ruột của tôi, có gì cần tôi giúp đỡ, một câu thôi, anh sẽ làm cho cô.”
Chu Vãn Vãn gật đầu nói: “Được, đến lúc đó tôi tìm anh.”
Cô muốn mở giấy giới thiệu, vốn dĩ định nhờ thôn trưởng mở, bây giờ không cần nữa.
Thân phận con trai Bí thư không phải dễ dùng hơn sao?
Chu Vãn Vãn “phụt” cười thành tiếng nói: “Tôi không nhận đồ đệ lớn tuổi như ông đâu, đây là dược liệu tôi đào trên núi, ông xem đáng giá bao nhiêu tiền?”
Lão trung y trực tiếp bảo đồ đệ cân một chút nói: “Chỗ này là 188 đồng, tôi trả 190 đồng nhé! Những loại thuốc cô hái này, cũng coi như không tồi.”
Chu Vãn Vãn cầm tiền, kéo Lưu Xuân Mai đang ngây người nói: “Mẹ, mẹ sao thế? Con định đi gửi tiền, nhiều tiền mặt thế này để trong tay không an toàn.”
Lưu Xuân Mai nhìn cô nói: “Ây dô! Khuê nữ à! Sao mẹ có cảm giác như đang nằm mơ vậy? Con đột nhiên lại biết y thuật rồi?”
Chu Vãn Vãn nhìn bà nói:
“Mẹ, con vẫn luôn học, chỉ là không nói cho mọi người biết thôi, còn nữa hơn 300 đồng này, mẹ cầm lấy.
Con định qua một thời gian nữa đi tìm Cố Bắc Thần, lỡ như trong nhà có việc gấp, cũng không đến mức trở tay không kịp.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)