Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tuyết ngừng rơi, cảnh sắc đẹp không sao tả xiết.
Đám người hầu lại không có tâm trạng tốt, chỉ quét dọn sạch sẽ tuyết này, đối với bọn họ mà nói đã là một chuyện phiền toái.
Ngày mai là sinh nhật Tống phu nhân, các di nương ở hậu viện nhao nhao đến chúc mừng, mặc kệ lớn nhỏ cao thấp. Tống phu nhân vui mừng cho người ta một khuôn mặt tươi cười, hỏi thăm một hai tiếng.
Cung Thị đã sớm ngồi bên này, bà ấy đã rời khỏi kinh thành rất nhiều năm. Lúc trước lấy chồng xa cũng không hài lòng, dù sao rời xa kinh thành, nhưng chỗ tốt là trượng phu có một công việc béo bở, là muối sứ địa phương, cuộc sống nói như thế nào cũng thoải mái. Lại nhìn Cung Văn Bách những nữ nhân này, trong phủ chỉ nuôi những người này, chính là một khoản chi tiêu xa xỉ.
Trong lòng chậc chậc hai tiếng, cúi đầu đắc ý uống một ngụm trà.
Đợi đến khi trong phòng rốt cuộc yên tĩnh, mặt trời bên ngoài cũng lên cao.
Tống phu nhân nhìn Cung Thị, cười hỏi: “Nước trà có ngon không?”
“Đương nhiên ngon” Cung Thị lau miệng, trên mặt mang theo sự thân thiết: “Tẩu tử nhìn qua giống như ngủ không ngon, là có chuyện gì?”
Tống phu nhân thở dài: “Chuyện trong nhà đều phải thu xếp, luôn cảm thấy lực bất tòng tâm.”
Hai người nói chuyện phiếm vài câu, Cung Thị đột nhiên hạ giọng: “Là bởi vì Vô Song? Ta đã nhắc nhở nô tỳ này không an phận, tẩu xem như đi ra ngoài, xoay người lại quay về trong phủ.”
Tống phu nhân nhíu mày, cầm chén trà trên bàn lên.
“Tẩu tử, tẩu quá khoan dung.” Cung Thị nhìn như móc tim móc phổi, lắc đầu: “Để mặc các nàng, chỉ biết càng ngày càng quá đáng. Tẩu có biết hôm qua ngoài cửa lớn, một nam nhân ngăn thế tử lại, nói muốn chuộc thân cho nàng ta, đây là chuyện gì không?”
“Hoang đường!” Tống phu nhân hừ lạnh một tiếng: “Làm ở phủ Bá có thể tùy ý đi đi lại?”
“Ai nói không phải?” Cung Thị vội vàng nói tiếp: “Nói một câu không xuôi tai, mấy đứa đê tiện kia luôn biết chút thủ đoạn quyến rũ, trong lòng chúng ta biết rõ ràng, nhưng nam nhân lại không nhịn được mà yêu thích.”
Trong lời nói của bà ấy có hàm ý, khiến Tống phu nhân không thể không nghĩ đến Cung Văn Bách, tiện đà nghĩ đến Cung Thác.
Thấy sắc mặt người thả lỏng, Cung Thị cười cười, tràn đầy châm chọc: “Nghe nói tối hôm qua thế tử ngủ lại thư phòng, còn không phải Vô Song quấn lấy...”
“Được rồi” Tống phu nhân mở miệng cắt ngang, chén trà đặt lên bàn, lạch cạch một tiếng: “Chuyện trong Thế Tử Viện, chỗ nào dài lưỡi truyền lung tung?”
Mục đích muốn bà ác cảm của Cung Thị quá rõ ràng, ngày hôm trước mượn chó của Cung Đôn làm văn chương, được, bà mắt nhắm mắt mở giữ các nàng lại. Bây giờ thì hay rồi, bắt đầu tìm hiểu trong phòng Cung Thác? Nhi tử của bà, dù thế nào cũng là tuổi trẻ tài cao, so với những người ăn không ngồi rồi không vào trong phủ tốt hơn nhiều lắm, làm sao ngủ một nô tỳ cũng không được?
Mặt Cung Thị cứng đờ, ngượng ngùng kéo khóe miệng: “Lương ngôn khổ khẩu, ta cũng sợ tẩu tử tẩu nuôi hổ gây họa.”
Trong lòng Tống phu nhân cười lạnh, nuôi hổ gây họa?
Phủ Bá bây giờ không bằng lúc trước, Cung Văn Bách chỉ là một chức vụ nhàn hạ có cũng được mà không có cũng không sao. Có thể nói đến cùng, bọn họ là nhà huân tước, cơ nghiệp tổ tông để lại vẫn còn, nhi tức trong lòng bà, so với Tư Thư Dung tốt hơn nhiều.
Nghĩ tới đây, vuốt tóc mai: “Muội nói cũng đúng, nô tỳ nên có bổn phận của mình.”
Cung Thị lén quan sát sắc mặt Tống phu nhân, sau đó phụ họa: “Là như vậy.”
“Ngày mai sinh nhật ta, bà ta hôm nay nói cho ta những lời này, không phải cố ý gây ấm ức?” Tống phu nhân cười một tiếng, khóe miệng lạnh như băng: “Còn tìm hiểu đến chỗ thế tử, trong lòng bà ta nghĩ cái gì đây? Thật sự cho rằng diệt trừ một nô tỳ, tùy ý bà ta?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



