Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tỳ Nữ Tuyệt Sắc Muốn Bỏ Trốn Chương 19

Cài Đặt

Chương 19

Lúc đầu nàng chỉ cho là thuốc thương hàn bình thường, sau đó ở Hướng Dương Viện nói chuyện với Cung Diệu Hàm, mới biết được đây là thuốc do thái y trong cung nghiên cứu điều chế ra, dùng để ngăn chặn dịch bệnh truyền ra. Chắc chắn, cũng có tác dụng với bệnh thương hàn bình thường, Toàn bộ phủ Bá, hắn chỉ cho nàng và Cung Diệu Hàm.

Nàng cất kỹ thuốc, túc trực ở cửa.

Bên ngoài nổi gió, người vẫn chưa quay về, mắt thấy đồ ăn trên bàn đã lạnh.

Vô Song nhìn đèn lồng đong đưa bên ngoài, không quay lại sao?

Một đêm, Cung Thác không quay về, bàn thức ăn kia đã nguội lạnh. Canh Phù Dung vất vả làm xong không thể lãng phí, Vô Song bảo Thiền Nhi và Xảo Nhi bưng đi ăn.

Bên này bản thân lại yên lặng quay về buồng phụ, dọn dẹp gói quần áo, chiếc hộp nhỏ dưới tường cũng được gói cùng. Không biết vì sao, mắt phải nhảy lên hai lần.

Dùng bữa sáng đơn giản,Vô Song uống viên thuốc cuối cùng, hộp thuốc nhỏ kia lập tức ném vào chậu than. Tro tàn ban đầu tắt, từ từ cháy lên đốm lửa nhỏ.

Sau một lúc lâu, đi qua Hướng Dương Viện, nói một tiếng với Thu ma ma, Vô Song chuẩn bị ra khỏi phủ.

Nàng sẽ đi từ cửa sau ra ngoài, trên vai khoác một bọc quần áo, vẫn ăn mặc mộc mạc.

Cuối hành lang, có một bóng hình thon dài, không biết là muốn ra ngoài hay vừa hồi phủ.

“Thế tử.” Vô Song đi qua, dịu dàng thi lễ.

Cung Thác cụp mắt, không nhìn thấy khuôn mặt nữ tử: “Để Úc Thanh đưa ngươi đi.”

Trước sau như một nàng vẫn thuận theo, trên vai mảnh khảnh khoác một cái bọc vải thô. Rõ ràng sinh ra một cơ thể quyến rũ xinh đẹp, lại muốn dùng những thứ qua loa này che giấu, rất không nổi bật.

“Tạ thế tử” Vô Song đứng ở ngoài ba bước, mắt phải nhảy thình thịch: “Cách không xa, hơn nữa, biểu ca sẽ tới đón ta.”

Vừa dứt lời, cửa sau bên kia một nam tử trẻ tuổi đi vào, đang bị người hầu trong phủ dẫn đi hướng bên này.

“Biểu ca?” Cung Thác nhìn qua, tầm mắt dừng trên người nam tử: “Người nào?”

Một thân nho bào màu xanh đã giặt đến trắng bệch, có chút khí chất của người trí thức, thân hình gầy gò.

“Nhị ca nhà di mẫu.” Vô Song không nghĩ tới Hàn Thừa Nghiệp sẽ đến, sáng sớm hôm nay mới có người truyền tin, nói là tới đón nàng.

“Hắn ta?” Cung Thác cười lạnh một tiếng, trong mắt hiện lên vẻ trào phúng, không nói gì nữa.

Vô Song biết hắn đang cười cái gì, nàng bị bán vào phủ Bá, hơn nửa nguyên nhân là do Hàn Thừa Nghiệp: “Thế tử bảo trọng, Vô Song cáo lui.”

Nói xong, nàng từ trên bậc thang đi xuống, xách tay nải, đi về phía Hàn Thừa Nghiệp đang chờ dưới tường.

Dưới hành lang, đôi môi mỏng của Cung Thác mới di chuyển, lời chưa nói ra đã nuốt trở lại. Mắt thấy bóng dáng mảnh khảnh rời đi, đến bên cạnh một nam nhân khác, sau đó không quay đầu lại nhìn hắn.

Phía bắc gió mạnh, dưới tường lại càng âm u lạnh lẽo.

Hàn Thừa Nghiệp chờ ở đó, hắn ta đã rất lâu không gặp Vô Song. Lần gặp mặt gần nhất đã là ba năm trước, mẫu thân của mình đòi bạc Vô Song tới cùng, hắn ta nhận được tin tức chạy tới ngăn cản, gặp được hình ảnh người biểu muội bị bán kia.

So với tiểu nha đầu khô khan im lặng ít nói ở Hàn gia, thật sự là thay da đổi thịt.

Hắn ta cảm nhận được có người đang nhìn chăm chú hắn ta, nhìn qua, là công tử quý tộc đứng ở hành lang. Đã từng, hắn ta cũng đã nói chuyện với đồng môn lúc hiện tại, biết vị kia chính là thế tử phủ Bá, xuất thân cao quý, tiền đồ bằng phẳng, những thứ này bọn họ nghèo hèn không cách nào so sáng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc