Dưới sự kinh ngạc, Vân Sở Sở nhìn Vân Nhược Hàn, trả lời cũng rất dứt khoát.
“Không muốn.”
“Tại sao?”
Vân Sở Sở nhìn Vân Nhược Hàn, nghiêm túc nói: “Nếu người đó đối với ta là thật lòng, tự nhiên không nỡ để ta chịu khổ, sẽ vì ta mà vượt mọi chông gai! Nếu đối phương ngay cả điểm này cũng không làm được, ngược lại muốn ta cùng hắn chịu đói chịu rét, chân tâm như vậy, cần để làm gì?”
Vân Nhược Hàn lần đầu tiên nghe thấy những lời như vậy, nhất thời ngạc nhiên quên mất phải nói gì.
“Ngũ muội muội, nếu chân tâm có thể dùng “cùng khổ” để định nghĩa, vậy để “cùng sướng” biết tính làm sao? Tại sao nữ tử phải vì nam tử vứt bỏ vinh hoa, nam tử lại không thể vì nữ tử mà phấn đấu vươn lên? Chẳng lẽ chỉ có thê thảm, mới có thể thể hiện được trái tim của một người sao?”
Đôi môi hơi hé mở, Vân Nhược Hàn khó nén vẻ kinh ngạc, nhưng nàng lại không thể phản bác được một chữ nào.
Một hồi lâu, Vân Nhược Hàn mới ấp úng mở miệng: “Đại tỷ tỷ, muội muội thụ giáo rồi.”
Vân Sở Sở tuy không biết, Vân Nhược Hàn tại sao lại hỏi vấn đề này, nhưng nếu đã hỏi, thì nhất định có nguyên nhân của nó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
