Vân Sở Sở nói với Hành Lan: “Ngươi đi chặn hắn lại, mời hắn đến con hẻm đối diện nói vài câu.”
Hành Lan không dám chậm trễ, vội vàng xuống xe ngựa đi cản.
Trong hẻm.
Nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần, Vân Sở Sở tính toán những lời muốn nói, vừa nhấc mắt liền nhìn thấy Tấn Đình đi tới.
Lòng bàn tay nàng lập tức ngứa ngáy, hận không thể dùng sức gãi hai cái mới có thể giảm bớt.
Cố nhịn xuống thôi thúc muốn cào lên, Vân Sở Sở nặn ra một nụ cười: “Tấn nhị công tử.”
Tấn Đình thấy nàng tươi cười đón chào, trong lòng buồn cười, nhưng vẫn nhịn: “Cười không cam tâm tình nguyện, khó coi chết đi được.”
“Ngươi!”
Mặt Vân Sở Sở cứng đờ suýt nữa phá công, cố giữ nghi thái nói: “Vừa rồi ta cẩn thận suy nghĩ lại, tuy không hiểu Tấn nhị công tử có ý gì, nhưng đã đến nhắc nhở ta, chắc chắn là có ý tốt. Ta không nên nổi giận với ngươi, là ta không đúng, ở đây bồi tội với Nhị công tử.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)