Đám nha hoàn của Vân Nhị cô nương giật mình, vẻ mặt đầy hoảng hốt.
Nhưng bọn Xuân Vu vẫn thản nhiên, lạnh lùng đứng canh ở cửa, không cho bất cứ ai bước vào.
Trong phòng, Vân Vãn Tâm đang bị Vân Sở Sở bẻ quặt tay ra sau lưng, đau đến mức toát mồ hôi lạnh.
Vân Sở Sở cười lạnh một tiếng: “Ta là trưởng tỷ của ngươi, ngươi gọi thẳng tên húy của ta, ta có thể không tính toán với ngươi. Nhưng ngươi ngàn vạn lần không nên, tùy tiện ức hiếp người của ta!”
Nói đến câu cuối, nàng đột nhiên ra tay.
Ngay tầm tay là chậu đồng dùng để rửa mặt, bên trong vẫn còn hơn nửa chậu nước. Vân Sở Sở không đợi Vân Vãn Tâm kịp phản ứng, một tay ấn đầu nàng ta dìm thẳng xuống chậu nước!
“Ngươi muốn làm... Ưm!” Vân Vãn Tâm chưa kịp nói hết câu, đã bị nước bịt kín miệng mũi.
Một tràng tiếng ùng ục từ trong chậu nước truyền ra!
Nàng ta không ngừng giãy giụa, trong lúc kinh ngạc hoảng loạn đã uống phải mấy ngụm nước, nhưng cánh tay bị bẻ quặt ra sau lưng không thể nhúc nhích, căn bản không thể thoát ra được!
Vân Vãn Tâm chưa từng nghĩ Vân Sở Sở lại hung tàn đến vậy, lập tức sợ hãi đến mức hồn xiêu phách lạc!
Cảm giác nghẹt thở từng chút một bủa vây lấy nàng ta, cảm giác không khí trong phổi sắp cạn kiệt, nàng ta chỉ thấy phổi bắt đầu đau nhói như kim châm.
Trong cơn hoảng loạn, nàng ta nghe thấy Vân Sở Sở cúi người thì thầm bên tai: “Hoa Lộ không biết bơi, ngâm mình trong cái ao lạnh buốt thấu xương đó bao lâu. Nhị muội muội, nước ở chỗ ta so với nước trong hoa viên, ấm áp hơn nhiều phải không?”
“Ưm... ùng ục...”
Ngay lúc Vân Vãn Tâm sắp cảm thấy mình chết ngất đi, lực ép trên đầu đột nhiên buông lỏng. Vân Vãn Tâm ngẩng phắt đầu lên, há miệng thở dốc từng ngụm lớn.
Lớp trang điểm của nàng ta đã nhòe nhoẹt, búi tóc xõa xượi, cổ áo cũng ướt sũng nhếch nhác.
Còn Vân Sở Sở lại đang ngồi ngay ngắn bên chiếc bàn tròn, vẫn mang nụ cười nhạt như thường ngày.
“Vân Sở Sở! Ngươi dám đối xử với ta như vậy... Ngươi... Ngươi muốn giết người sao!”
“Úp mặt vào nước thì gọi là giết người, vậy ngươi đẩy Hoa Lộ xuống nước thì gọi là gì?” Lời nói của Vân Sở Sở như mang theo mũi tên băng, khiến Vân Vãn Tâm cảm thấy lạnh toát cả người.
“Nàng ta... Nàng ta chỉ là một hạ nhân!”
“Nhưng nàng ta là người của ta.” Vân Sở Sở thu lại nụ cười trên khóe môi, ánh mắt bất thiện.
Vân Vãn Tâm bất giác rùng mình một cái!
Vân Sở Sở thấy bộ dạng này của nàng ta, cười lạnh một tiếng, mặc kệ Vân Vãn Tâm thất hồn lạc phách ngã bệt xuống đất!
Mọi chuyện vừa rồi khiến Vân Vãn Tâm như bị rút cạn sức lực, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến hình tượng lúc này nữa.
“Nhị muội muội có biết hôm nay bản thân đã làm sai điều gì không?”
Những giọt nước trên tóc mái nhỏ xuống, Vân Vãn Tâm lại không dám ngẩng đầu nhìn Vân Sở Sở.
“Ngươi không nên đến trêu chọc ta, không nên đến thăm dò ta, càng không nên lấy người bên cạnh ta ra khai đao.”
Nghe mà không hiểu, Vân Vãn Tâm vẫn không rõ, chỉ là một hạ nhân, Vân Sở Sở cớ sao lại vì một tỳ nữ mạng tiện như cỏ rác mà liều mạng với mình.
“Quản tốt chuyện của ngươi đi, đừng đến trêu chọc ta nữa. Ngươi được sinh mẫu bảo vệ như bông hoa mỏng manh, còn ta, lại phải gian nan cầu sinh giữa những khe hở. Bàn về cách sinh tồn, ngươi không sánh bằng ta đâu. Sau này ngươi tốt nhất nên an phận một chút, nếu không, sẽ không chỉ đơn giản là nửa chậu nước như hôm nay đâu!”
Nghe những lời lạnh lẽo lọt vào tai, đây là đang cảnh cáo ta sao?
Vân Vãn Tâm ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc này nàng ta mới phát hiện, hóa ra Vân Sở Sở cao hơn nàng ta một chút, đến mức khi nhìn nàng ta, luôn là ánh mắt nhìn từ trên xuống.
Định thần lại một lúc, Vân Vãn Tâm mới như tìm lại được khả năng ngôn ngữ, nàng ta vừa tức giận vừa sợ hãi: “Ngươi... Ngươi toàn là giả vờ? Ngươi căn bản không hề ôn nhu hiền thục như vẻ bề ngoài. Ngươi... Ngươi căn bản là một kẻ điên... Kẻ điên... Phụ thân và tổ mẫu sẽ không giữ ngươi lại đâu. Đúng, phụ thân và tổ mẫu sẽ không giữ ngươi lại đâu!”
Vân Sở Sở mỉm cười nhạt.
“Xem ra hôm nay nói những lời này với ngươi, đúng là đàn gảy tai trâu. Nếu ngươi thực sự hiểu được đạo lý này, hôm nay đã không vội vã đến tìm ta gây rắc rối rồi, thôi bỏ đi...”
Vân Sở Sở không nói thêm lời nào, đứng dậy bước tới.
“Ngươi! Ngươi muốn làm gì!?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


