Phía đông thành Trường An, Tuyên Vĩnh Hầu phủ.
Ánh nắng chói chang giữa trưa thiêu đốt khiến Vân Sở Sở đang say giấc nồng phải bừng tỉnh.
Nàng chợt mở bừng mắt, ngơ ngẩn mất một lúc lâu mới hoàn hồn lại được...
Giữa hàng chân mày Xuân Vu hiện rõ vẻ lo âu, nàng ấy khẽ lắc đầu: “Chưa ạ, Quận chúa vẫn đang ở trong cung, chắc hẳn luôn túc trực bên cạnh Thái hậu nương nương. Phượng thể của Thái hậu nương nương... ngày một yếu đi rồi...”
Sắc mặt Vân Sở Sở chùng xuống.
Xuân Vu ngập ngừng nói: “Cô nương, quan hệ giữa Quận chúa và Hầu gia ngày càng lạnh nhạt. Nếu không còn Thái hậu nương nương che chở, địa vị của Quận chúa trong phủ chắc chắn sẽ tụt dốc không phanh. Đến lúc đó, người... biết phải làm sao đây?”
“Đúng vậy... Địa vị của mẫu thân không giữ được, một đứa con gái thừa tự ăn nhờ ở đậu như ta, lại có thể tốt đẹp đến đâu cơ chứ...”
Hành Dương Quận chúa là dưỡng mẫu của Vân Sở Sở.
Còn bản thân Vân Sở Sở vốn là con gái của một chi thứ thuộc họ hàng xa ở quê cũ Vân thị. Sinh mẫu nàng xuất thân thương hộ, địa vị vốn dĩ chẳng cao sang gì.
Hành Dương Quận chúa từ nhỏ đã mất mẹ, được một tay Thái hậu nương nương nuôi nấng khôn lớn, sau khi trưởng thành liền gả cho Tuyên Vĩnh Hầu làm chính thất.
Những năm qua, tuy tình cảm phu thê lạnh nhạt, Quận chúa cũng không sinh hạ được mụn con nào, nhưng có Thái hậu nương nương làm chỗ dựa, địa vị đương gia chủ mẫu của bà vẫn vững như bàn thạch.
Cũng chính vì Hành Dương Quận chúa không có con, nên ngay khi Vân Sở Sở vừa chào đời, Thái hậu đã đứng ra làm chủ, đem nàng làm con thừa tự dưới danh nghĩa Hành Dương Quận chúa, đón từ quê cũ Vân thị lên kinh thành, trở thành Đích trưởng nữ danh chính ngôn thuận của Hầu phủ.
Thế nhưng, cái danh đích nữ hờ này chẳng hề dễ làm.
Dưỡng mẫu tính tình nhạt nhẽo, đối xử với nàng rất bình thường, chẳng mấy thân cận; dưỡng phụ Tuyên Vĩnh Hầu căn bản không coi nàng là con gái; còn vị tổ mẫu trên danh nghĩa kia cũng chỉ xem nàng như một quân cờ, để sau này đổi lấy lợi ích cho Hầu phủ!
Người ngoài nhìn vào thấy Vân Sở Sở gấm vóc lụa là, nhưng chỉ mình nàng biết, bản thân chẳng có thứ gì trong tay!
“Thay y phục cho ta đi, giờ này chắc tổ mẫu cũng đã ngủ trưa dậy rồi, ta qua thỉnh an.” Vân Sở Sở đè nén nỗi bất an mãnh liệt trong lòng.
Chỉ là nàng còn chưa bước ra khỏi viện, đã nghe thấy tiếng người vọng lại từ ngoài hành lang.
Hóa ra là hai tiểu nha hoàn của nàng.
Một đứa cả người ướt sũng, vẫn đang ho sặc sụa không ngừng.
Vân Sở Sở nhíu mày, thị nữ Xuân Vu vội vàng lên tiếng hỏi: “Hai đứa các ngươi làm gì ở đó vậy? Hoa Lộ, em sao thế?”
“Cô, cô nương?”
Tiểu nha hoàn tên Hoa Lộ vẫn đang nức nở, nghe tiếng gọi thì giật mình hoảng hốt. Vũ Đường đang dìu nàng ấy thấy Vân Sở Sở, vội vàng kéo Hoa Lộ qua hành lễ.
Vân Sở Sở nhíu mày đánh giá hai người.
Hai bên má Vũ Đường đều ửng đỏ, trên mặt Hoa Lộ dính đầy bùn đất, trên đầu ướt nhẹp dính cả lá cỏ.
“Thế này là ngã xuống ao rồi sao?”
Vũ Đường có chút bất bình: “Đều tại...”
“Đều tại nô tỳ bất cẩn, không liên quan đến người khác, xin cô nương trách phạt...” Vũ Đường chưa kịp nói hết câu, đã bị Hoa Lộ cướp lời.
Lúc này trên người nàng ấy vẫn đang nhỏ nước tỏng tỏng, đứng co rúm lại, bộ dạng vô cùng nhếch nhác.
Vân Sở Sở đâu có ngốc, chuyện này rõ ràng có uẩn khúc, nàng nghiêm mặt nói: “Nói thật đi.”
Gấu váy và hài thêu của Vũ Đường cũng dính đầy bùn đất, nàng ấy căm phẫn nói: “Còn không phải tại Nhị cô nương sao. Nàng ta xưa nay luôn không ưa cô nương, biết tin phượng thể Thái hậu nương nương không khỏe, liền vội vàng chạy tới bêu riếu cô nương. Ngoài mặt là làm khó chúng nô tỳ, nhưng thực chất chẳng phải là muốn làm mất mặt cô nương hay sao!”
“Là Nhị muội Vân Vãn Tâm?” Vân Sở Sở nghe vậy liền hiểu ra: “Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì.”
Vũ Đường nhanh mồm nhanh miệng lại đang lúc nóng giận, chẳng hề giấu giếm nửa lời.
“Hôm nay trời đẹp, chúng nô tỳ ra hoa viên hái cánh hoa và mật hoa để làm son môi, tình cờ gặp Nhị cô nương đang thả diều ở đó. Con diều đang bay yên lành, ai ngờ, Nhị cô nương đột nhiên cố ý giật đứt dây...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


