Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Túy Quỳnh Chi Chương 12: Người Láng Giềng Điên

Cài Đặt

Chương 12: Người Láng Giềng Điên

Sở Lâm Lang ngẩng đầu nhìn Sở Hoài Thắng đã lâu không gặp, hít sâu mấy hơi mới nén được lời mắng chửi vào lòng.

Khi chưa xuất giá, nàng không ít lần cãi lại Sở Hoài Thắng, chẳng hề sợ đòn roi mắng nhiếc nhưng người cuối cùng hứng chịu lửa giận lại là mẫu thân phải sống nhờ hơi người khác.

Vì Tôn thị, nàng có thể làm như không nghe thấy lời Sở Hoài Thắng, chỉ coi như những lời càm ràm phiền phức.

Sở Lâm Lang theo Tôn thị lên lầu, hành lễ với Sở Hoài Thắng: "Phụ thân, người có khỏe không?"

Sở Hoài Thắng ra vẻ trưởng bối, ngồi trên chiếc ghế bành cũ kỹ sơn đã bong tróc của dịch trạm, thổi bọt trà trong chén, lạnh giọng nói: "Khỏe hay không, đứa con bất hiếu như ngươi cũng chẳng thèm để tâm. Vừa mới thành phu nhân quan gia đã ra vẻ quá nhỉ. Nếu ta không đến, có phải ngươi đã quên mất mình còn có phụ mẫu rồi không?"

Sở Lâm Lang không nói một lời, mặc cho Sở Hoài Thắng mắng chửi, khiến Tôn thị đứng bên sốt ruột mím môi, cuối cùng run rẩy nói: "Lão gia, người bớt giận, Lâm Lang chẳng phải đã đến gặp người rồi sao..."

Sở Hoài Thắng trừng mắt nhìn Tôn thị một cái, Tôn Phù lập tức như chim cút rụt cổ, không dám nói thêm lời nào.

May mà ông ta nhớ ra mục đích chuyến đi Liên Châu này, cuối cùng cũng ngừng mắng, bắt đầu ra vẻ hỏi han tình hình gần đây của Sở Lâm Lang. Nhưng câu chuyện luôn xoáy vào người nữ tế, trong ngoài lời nói đều muốn dò la tin tức của Chu Tùy An.

Sở Lâm Lang lo lắng phụ thân có ý đồ xấu, lại muốn gây phiền phức cho Chu Tùy An, nên chặn lời trước khi Sở Hoài Thắng kịp mở miệng: "Lục điện hạ mang thánh chỉ đến Liên Châu, quan viên trên dưới đều đang nơm nớp chờ lệnh ở nha môn. Lang quân nhà con đã mấy ngày chưa về nhà, e là không thể đến gặp phụ thân, đã đặc biệt nhắn người chuyển lời, bảo con chuẩn bị thêm chút lễ vật cho người..."

Vừa nghe Chu Tùy An không thể đến gặp mình, mày mắt râu ria Sở Hoài Thắng lập tức xụ xuống, đập bàn một cái: "Đúng là hết cái thời thư sinh nghèo kiết xác dụ dỗ nữ nhi nhà ta rồi! Làm được cái chức quan quèn đã dám lên mặt với nhạc phụ! Nếu đã như vậy, ta thật sự phải đích thân đến nha môn bái kiến hắn, để cho đồng liêu của hắn biết chuyện xấu xa hắn đã làm năm đó!"

Bởi vì năm đó nữ nhi và Chu Tùy An không phải do mai mối cưới hỏi, Sở Hoài Thắng vẫn luôn nắm thóp điểm này. Nhưng chuyện này ban đầu hai nhà đều ngầm chấp nhận, tuy không vẻ vang nhưng cũng không phạm pháp.

Nhưng Chu Tùy An đã làm quan, cần thể diện cần danh tiếng, nắm lấy điểm này, không sợ hắn không nghe theo!

Nói xong lời này, Sở Hoài Thắng liền chờ nữ nhi cúi đầu ngoan ngoãn cầu xin mình.

Nhưng Sở Lâm Lang vẫn không hề lay chuyển, chỉ bình tĩnh nói: "Phụ thân đến vào buổi sáng, chắc cũng thấy cảnh tượng trên lầu cổng thành rồi, mười mấy cái đầu to như quả dưa hấu lăn lóc đầy đường, phải quét dọn nửa ngày mới sạch vết máu. Chẳng lẽ phụ thân muốn lang quân nhà con mất đầu đến gặp người thì mới là không ra vẻ? Con không sợ gì khác, chỉ sợ người cứ lỗ mãng như vậy mà đắc tội với quý nhân, đến lúc đó... con và nương lại phải ra đường nhặt đầu của người..."

Buổi sáng đúng lúc đang xử trảm đám ác bá và tùy tùng hành thích hoàng tử ngay trên phố, Sở Hoài Thắng đi ngang không may nhìn thấy, bữa tối cũng ăn không nổi mấy bát cơm. Giờ nghe Sở Lâm Lang nói vậy, ông ta nhất thời không cãi lại được, càng không có cái gan vô lại chạy đến nha môn làm loạn.

Nhưng bị lời của Sở Lâm Lang chặn họng, ông ta không khỏi lại giận dữ mắng: "Phỉ phui, dám trù ẻo phụ thân ngươi! Hắn không ở đây thì ngươi chuyển lời giúp, đại ca ngươi cứ ở nhà ăn không ngồi rồi mãi cũng không phải cách, xem trong nha môn của hắn có chức vụ gì nhàn hạ, sắp xếp cho huynh trưởng ngươi."

Vị đại ca ông ta nói chính là đích huynh cùng cha khác mẹ của Sở Lâm Lang, Sở Nhân Phượng, cũng là người năm xưa xúi giục phụ thân đem thứ muội đi làm thiếp.

Người huynh trưởng này tuy tên là Nhân Phượng nhưng thực chất là đồ vô dụng chẳng bằng cái móng gà, ăn chơi hưởng lạc không gì không thạo, duy chỉ việc đứng đắn là không làm nổi, đúng một tên công tử bột.

Năm xưa hắn giúp việc kinh doanh trong nhà, liên tiếp thua lỗ, lại đổ hết trách nhiệm lên đầu thứ muội Sở Lâm Lang cùng quản lý sổ sách, khiến Sở Lâm Lang bị Sở Hoài Thắng đánh đập, trăm miệng không thể biện bạch.

Sau này Sở Nhân Phượng này luồn cúi tạo quan hệ, lại kiếm được một chức quan nhỏ ở quê nhà Giang Khẩu. Ai ngờ lại vì trăng hoa ong bướm, dan díu với tiểu thiếp của thượng cấp, bị bắt quả tang đánh cho một trận ở hậu viện.

Nếu không phải Sở Hoài Thắng bỏ ra một khoản tiền lớn, e rằng hai chân Sở Nhân Phượng đã bị người ta đánh gãy.

Bây giờ hắn ở nhà ăn không ngồi rồi, Sở Hoài Thắng thấy không ổn, bèn muốn nhờ nữ tế, để nhi tử lại được thăng quan tiến chức.

Từ lá thư trước đây của mẫu thân Sở Lâm Lang đã biết những chuyện xấu của vị huynh trưởng "Nhân Trung Long Phượng" này, nghe phụ thân nói xong, chỉ cười lạnh một tiếng: "Lang quân chẳng qua chỉ là một Thông phán nhỏ bé, tuy có kiêm quản một số việc nhưng việc nhân sự đều do tri phủ địa phương quản lý cả. Có chức vụ nhàn rỗi nào cũng đều được dành cho thân quyến của Tri phủ đại nhân hết. Với lại, người khác đi cửa sau ít nhất cũng phải có xuất thân tú tài, biết chữ hiểu nghĩa, không biết vị huynh trưởng kia của con mấy năm gần đây có thi đỗ công danh gì không, để lang quân còn có cớ mà nói giúp?"

Sở Hoài Thắng lại bị chặn họng không nói được lời nào, mất mặt lại mắng Sở Lâm Lang chỉ biết lo cho vinh hoa của mình, không màng sống chết của huynh đệ, nhân tiện lại mắng Tôn thị xuất thân hèn kém, giống tiện nhân, không nuôi dạy được đứa con nào tốt đẹp.

Sở Lâm Lang nghe không lọt tai, muốn cãi lại phụ thân, nhưng bị Tôn thị nắm chặt tay, không cho nàng cãi lại nữa.

Sở Hoài Thắng mắng lâu cũng mệt, thêm vào đó cơn nghiện thủy yên* lại tới, bèn gọi mỹ thiếp mới nạp đến dìu mình về phòng nghỉ ngơi.

*Thủy yên: loại thuốc hút bằng ống điếu qua nước.

Sở Lâm Lang cuối cùng cũng có thể về phòng của mẫu thân, nói chuyện tâm tình với Tôn thị.

Từ miệng nương nàng mới biết, hóa ra Sở Hoài Thắng đến đây không phải chỉ để đến moi tiền nàng, mà là có một vụ làm ăn cần bàn bạc, tiện đường ghé qua Liên Châu.

Nhưng nhìn ông ta đưa cả Tôn thị đã già nua kém sắc đi cùng là biết không phải hứng lên nhất thời, mà là đã sớm có ý định đến để khống chế tam thứ nữ này.

"Nương, người cứ nhẫn nhịn chút đã, đợi con nghĩ cách buộc ông ta thả người ra, đến lúc đó con sẽ mua nhà cho người ra ở riêng, không phải chịu thứ khí tức bẩn thỉu của ông ta!"

Tôn thị tuy nghe thấy ấm lòng nhưng lại lắc đầu thở dài: "Ông ấy dù sao cũng là phụ thân con. Ta ở Sở gia cơm ăn áo mặc không thiếu, con cũng coi như có nhà mẹ đẻ để dựa vào. Ta mà ra ngoài, người không biết lại tưởng ta không giữ phụ đạo, từng này tuổi còn bị Sở gia ruồng bỏ. Đến lúc đó con cũng bị liên lụy danh tiếng, bà bà con chẳng phải càng coi thường con hơn sao..."

Tôn thị mơ hồ nhớ mình vốn là nữ nhi nhà khá giả, tiếc là khi nhỏ bị lạc mất gia đình, bị bọn buôn người bắt đi bán lên thuyền hoa làm "sấu mã", còn chưa kịp treo bảng tên đã bị Sở Hoài Thắng để mắt tới, mua về làm thiếp.

*Sấu mã: chỉ những cô gái được nuôi dạy từ nhỏ để làm thiếp hoặc kỹ nữ.

Tính tình bà hiền lành nhu nhược, chưa từng tranh cãi với ai nhưng không ngờ tính cách chim cút lại nuôi ra đứa nữ nhi gan to bằng trời.

Lâm Lang từ nhỏ đã dám vì bà mà cãi lại Sở Hoài Thắng, giống như chú chó nhỏ sủa gâu gâu bảo vệ trước mặt mình, Tôn thị vừa mừng vừa xót xa.

Tôn thị ở trước mặt nữ nhi thì nói chuyện thoải mái hơn nhiều. Bà lo lắng nữ nhi mãi không sinh nở, không biết ở nhà phu quân có bị làm khó không.

Sở Lâm Lang chỉ nói chuyện vui không nói chuyện buồn, kể những chuyện vui.

Hai người lại trò chuyện về tình hình gần đây của Sở gia. Nói đến đây, Tôn thị còn cảm thán một câu: "Hai đích nữ trong nhà tuy đều gả sớm nhưng chẳng ai bằng con. Đại tỷ và đại tỷ phu của con đến kinh thành kiếm sống, nghe nói bị người ta lừa mất hết tiền bạc, còn phải lấy của hồi môn của đại tỷ con để bù vào. Đại tỷ con không xoay sở được, bèn về nhà vay tiền, bị phụ thân con mắng chửi thậm tệ, đang ép nàng hòa ly!"

Sở Lâm Lang nhíu mày: "Hòa ly?"

"Đúng vậy, phụ thân con... ngay cả nhà phu quân mới cũng tìm sẵn cho đại tỷ con rồi... Nhưng Đại nương tử dường như không đồng ý, đang cãi nhau to với phụ thân con."

Sở Lâm Lang nghe xong có chút lặng người. Sở Hoài Thắng thì có thể tìm được người tốt sao? Trong ba tỷ muội nhà họ Sở, chỉ có đại tỷ tính tình hiền lành, đối xử với nàng và Tôn thị tiểu nương rất khách khí, coi như có chút tình tỷ muội.

Tiếc là người tính tình mềm yếu luôn dễ bị nắm bắt. Tiêu chuẩn chọn nữ tế của Sở Hoài Thắng chỉ nhìn vào tiền bạc và quyền thế, tuyệt đối không xem đối phương có phải người tốt hay không. Đại tỷ đã sinh hai hài tử rồi mà còn ép hòa ly, đâu phải thương nữ nhi, rõ ràng là sợ bị lừa tiền.

Tôn thị lại nói tiếp: "Nhà nhị tỷ con coi như khá hơn chút, lang quân của nàng làm tuần doanh trong thủy sư, nhưng tính tình không tốt, hay say rượu làm càn. Còn đánh cả nàng... Đích mẫu con trong lòng không vui, cứ hay dò hỏi tình hình của con. Nghe nói con mãi không có con nối dõi, cứ nhắc với ta về một chất nữ bên nhà bà ấy đến tuổi cập kê……"

Sở Lâm Lang vừa nghe liền biết vị đích mẫu chính thất kia đang có ý đồ gì, lập tức nói: "Chuyện trong Chu gia, đâu đến lượt bà ấy nhúng tay? Nương cứ nói với Đại nương tử, chuyện nạp thiếp, bà bà con làm chủ, không cần con bận tâm."

Tôn thị cũng không muốn tay Đại nương tử Sở gia vươn vào sân nhà nữ nhi. Hai đứa nữ nhi ruột của Sở Đại nương tử hôn nhân đều không thuận lợi, còn thứ nữ thì gia trạch thịnh vượng hòa thuận, Đại nương tử đang tức tối đến đỏ mắt đấy thôi!

Nghĩ đến nữ nhi mãi không sinh nở, bà cũng đêm đêm lo lắng không ngủ được, thương yêu xoa đầu Lâm Lang: "Con hồi nhỏ nghịch ngợm như nhi tử vậy, còn hay đánh nhau với người ta. Lúc đó ta lo tính con quá cứng rắn, sau này gả đi sẽ chịu thiệt. May mà con đã sửa đổi không ít, Tùy An lại là người nho nhã hiểu biết lễ nghĩa, ta cũng yên tâm. Con phải nhớ, phận nữ nhân sống qua ngày, làm gì có chuyện mọi việc đều thuận lợi, có chút tủi thân cũng phải nhẫn nhịn. Tính tình quá cương liệt chưa hẳn là chuyện tốt. Mụ điên ở Giang Khẩu ngày trước chính là bài học……"

Sở Lâm Lang sớm đã quên mất phụ nhân bị điên trong lời mẫu thân, chỉ mơ hồ nhớ cạnh căn nhà thuê tại Giang Khẩu đúng là có một người như vậy, suốt ngày điên điên khùng khùng chạy khắp nơi gọi người.

Nhưng khác với những người điên ngây dại trên đường, bà ta tuy tóc tai bù xù nhưng mặt mũi không hề lem luốc, tuy ngồi bệt dựa vào góc phố, người lấm lem bùn đất, nhưng ngày hôm sau lại thấy mặt mày sạch sẽ.

Nhất thời tò mò, nàng không khỏi hỏi: "Phải rồi, con lại quên mất bà ta vì sao mà phát điên?"

Sở Lâm Lang hồi nhỏ cũng từng hỏi câu này nhưng mẫu thân luôn trả lời qua loa, không muốn kể chi tiết cho trẻ nhỏ. Nhưng Sở Lâm Lang giờ đã lớn, Tôn Phù cũng không né tránh nữa: "Nghe bà ta suốt ngày la hét cái gì mà kẻ phụ tình, 'hối khiếu phu quân mịch phong hầu' đại loại thế. Hình như là không chấp nhận được việc phu quân nạp thiếp, nên mới gây sự đến phát điên, bị nhà phu quân ruồng bỏ rồi thì phải. Nhà phu quân đó cũng thật nhẫn tâm, ngay cả nhi tử bà ta cũng đuổi đi cùng. Cũng may bà ta có nhi tử ở bên cạnh, chăm sóc bà ta tỉ mỉ, còn chu đáo hơn cả bà tử mà nhà họ thuê. Chỉ tiếc tiểu hài tử lại phải chịu khổ cùng mẫu thân!"

*Hối khiếu phu quân mịch phong hầu: một câu thơ cổ ý nói hối hận đã để chồng đi tìm công danh phú quý.

Nam hài tử trong lời Tôn thị, Sở Lâm Lang lại nhớ rất rõ.

Vì không có sự chăm sóc của mẫu thân, trên gương mặt khô gầy của đứa bé là đôi mắt to không cân xứng.

Mà điều khiến người ta ấn tượng sâu sắc hơn, là khi gặp phải bọn du côn vô lại muốn chiếm tiện nghi của người mẫu thân bị điên, vẻ tàn nhẫn khi tiểu tử đó ném đá vào người ta.

Sở Lâm Lang hồi nhỏ từng gặp một lần. Cánh tay gầy yếu như vậy mà giơ hòn đá lớn ném vào gáy người ta đến máu thịt be bét, đôi mắt to của hắn đến chớp cũng không thèm chớp...

Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc