Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Túy Quỳnh Chi Chương 10: Tiễn Biệt Nơi Đình Nghỉ Chân

Cài Đặt

Chương 10: Tiễn Biệt Nơi Đình Nghỉ Chân

Quan Kỳ nghe lời tiên sinh, thấy cũng có lý.

Xét cho cùng, con nha đầu nhà buôn muối kia giờ đã bay lên cành cao, trở thành phu nhân mệnh quan triều đình. Nếu như nàng không nhận ra tiên sinh, cũng chẳng cần dây dưa thêm làm gì, nước sông không phạm nước giếng, mọi người cứ an phận thủ thường là tốt nhất.

Chỉ là nghĩ đến dáng vẻ hống hách, ức hiếp tiên sinh ngày trước của nàng, Quan Kỳ vẫn có chút bất bình.

Với tính tình của tiên sinh, chắc hẳn cũng không quên chuyện cũ, không biết nha đầu thối tha này có còn rơi vào tay tiên sinh lần nữa hay không...

Tuy đã ra khỏi tửu lâu, Tư Đồ Thịnh vẫn chưa vội rời đi. Hắn còn còn phải đợi xe ngựa đến để đi sang huyện lân cận nên đứng lại ở góc phố.

Một lát sau, Sở phu nhân dìu một tiểu cô nương tóc trái đào từ lầu hai của tửu lâu bước xuống.

Nhìn Sở Lâm Lang dịu dàng lau khóe miệng cho nữ nhi, thật khó mà hình dung ra nàng ngày xưa lại là một người thô lỗ đến vậy. Xem ra, nữ tử một khi đã làm mẹ, quả thật thay da đổi thịt, như biến thành một người khác.

Quan Kỳ không nhịn được lẩm bẩm: “Kia là nữ nhi của nàng ta sao? Trông cũng khá giống… Không biết nàng ta có thể dạy dỗ tốt đến mức nào? Vị Chu đại nhân kia lúc cầu thân cũng chẳng kén chọn gì cả, chẳng phải nói người đọc sách rất coi trọng phẩm hạnh nữ nhân hay sao? Cũng phải, nàng ta có nhan sắc xinh đẹp thế kia, đúng là mê hoặc lòng người!”

Tư Đồ Thịnh dương như cảm thấy Quan Kỳ quá ồn ào, liếc mắt nhìn hắn một cái. Thấy xe ngựa đã dừng ở đầu phố bên kia, hắn liền xoay người sải bước đi tới.

Quan Kỳ quay đầu lại mới phát hiện Tư Đồ Thịnh đã đi rồi, vội vàng đuổi theo tiên sinh…

Còn về Sở Lâm Lang, nàng vừa lau mồ hôi lạnh vừa quay người trở lại tửu lâu bên cạnh.

Lên lầu rồi mới phát hiện chỉ có nha hoàn Đông Tuyết đang cho Diên nhi ăn, còn Doãn tiểu thư vừa nãy còn khóc lóc thảm thiết, vậy mà đã trả tiền cơm đi trước rồi.

Vì vậy, sau khi Diên Nhi ăn no, nàng liền dẫn nữ nhi trở về phủ.

Kết quả khi Sở Lâm Lang về đến phủ, bà bà Triệu thị liền đập bàn trách mắng: "Ngươi gả vào Chu gia ta cũng đã bảy năm, ít nhiều gì cũng được hun đúc chút thi thư lễ nghĩa. Phương Nhi kia vốn là đứa trẻ ngoan ngoãn, bị ngươi dẫn ra ngoài, rồi lại khóc sưng mắt tự mình trở về. Ngươi đối đãi với người ta như vậy sao?"

Sở Lâm Lang biết rằng nếu giải thích cặn kẽ thì chắc chắn sẽ kéo theo vô số rắc rối không cần thiết.

Đã bị gán cho tội danh không dung được người khác, nàng cũng lười giải thích, chỉ cúi đầu ngoan ngoãn nghe Triệu thị dạy dỗ.

Thái độ dửng dưng của Sở Lâm Lang lại càng khiến Triệu thị bực mình.

Cuối cùng, bà ta quyết định: "Ta đã bàn bạc với Lưu thị, mấy hôm nữa sẽ cho Phương nha đầu vào cửa. Nàng đã vào Chu gia ta, ta đương nhiên phải che chở cho nàng. Tính tình của ngươi cũng phải sửa đổi lại, dù sao nàng cũng nhỏ tuổi hơn ngươi, sao ngươi cứ phải ghen tuông như vậy?"

Nghe đến đây, Sở Lâm Lang vẫn cúi đầu đáp: "Sau khi con gả vào Chu gia, mẫu thân đã đồng ý để con quán xuyến việc nhà. Lúc đó đồ vật đáng giá trong nhà, chắc chỉ có hai bộ chăn đệm. Chính con đã lấy tiền riêng mua gà vịt về nuôi đầy sân, lại mua thêm mấy mẫu ruộng, mới có thể duy trì cuộc sống đến ngày hôm nay. Sau này ruộng đất bị trưng thu, bồi thường được một khoản tiền, con lại đổi lấy một cửa hàng, cứ như vậy mấy năm mới tích góp được chút gia sản... Việc lớn việc nhỏ trong nhà, người trước nay đều yên tâm để con làm chủ, sao bây giờ ngay cả một câu bàn bạc cũng không có, đã muốn thay con nạp thiếp cho Tùy An?"

Những lời Sở Lâm Lang nói không hề khoa trương, Chu gia lúc trước quả thật sa sút đến mức đấy.

May mắn là khi còn ở nhà giúp phụ thân buôn bán, Sở Lâm Lang đã cẩn thận dành dụm được một ít ngân phiếu, số lượng không quá lớn. Lúc nàng bỏ trốn khỏi Sở gia, đã khéo léo may ngân phiếu vào lớp lót áo. Nhờ đó mới có tiền mua nha hoàn, sắm sửa gia sản, để Chu Tùy An an tâm dùi mài kinh sử, thi đỗ công danh.

Triệu thị tuy mắng nhi tức rất ghê gớm nhưng việc quán xuyến việc nhà lại chẳng thể so bì với nữ nhi nhà buôn bán tinh ranh. Thấy mâm cơm không còn đạm bạc rau cháo, bà tự nhiên cũng mặc kệ Sở Lâm Lang muốn làm gì thì làm.

Giờ Sở Lâm Lang hỏi bà sao không bàn bạc với nhi tức chủ sự trong nhà, Triệu thị thật sự chẳng nghĩ ra được lý lẽ cao siêu nào để đối đáp.

Nhưng mấy lời này cũng khơi dậy cơn giận của Triệu thị, nghi ngờ Sở Lâm Lang khoe khoang tiền bạc, ám chỉ nhà họ Chu nhờ nàng nuôi sống. Sắc mặt bà ta chợt trầm xuống: "Sao? Ta còn chưa xuống mồ, đã không thể làm chủ Chu gia nữa rồi sao? Ngươi bao năm không sinh được mụn con nào, kiếm được cả núi bạc thì có ích gì! Ta sao có thể trơ mắt nhìn Chu gia đoạn tuyệt hương hỏa?"

Sở Lâm Lang khẽ cụp mắt đáp: "Chuyện hương hỏa, quả thật là nhi tức khiến mẫu thân phải lo lắng. Nhưng mà cô nương Doãn gia kia... vẫn nên thôi thì hơn."

Triệu thị nghe vậy, tức giận đập bàn: "Ngươi nói năng kiểu gì vậy? Có tin chỉ với cái tội ghen tuông này, ta có thể bảo Tùy An hưu ngươi không!"

Sở Lâm Lang đứng dậy đi đến bên cạnh bà bà, nhẹ nhàng vỗ lưng giúp bà thuận khí, dịu dàng nói: "Mẫu thân, người nghe con nói hết đã. Nhi tức đương nhiên tin vào mắt nhìn của người, Doãn tiểu thư kia thật sự không tệ. Nhưng hỏng là hỏng ở chỗ, nàng ta có một người di phụ làm quan ở kinh thành..."

Triệu thị trợn mắt: "Có di phụ làm quan lớn thì có gì là hỏng, mối quan hệ này rất có lợi cho Tùy An!"

Trong lòng Sở Lâm Lang cười nhạt, ngoài mặt vẫn phải hòa nhã giải thích: "Người không ở kinh thành, tất nhiên không rõ ràng ngọn ngành trong nha môn kinh thành. Vị di phụ của Doãn gia kia làm việc dưới trướng Thái vương ở Binh bộ, rất được trọng dụng. Nhưng lần này Hoàng thượng sai Lục điện hạ tuần tra các trấn biên cương, trừng trị tham nhũng trong việc vận chuyển quân nhu, rõ ràng nhắm vào Binh bộ do Thái vương quản lý. Người cũng đã nghe nói, đầu người ở huyện bên cạnh rơi xuống nhiều như hồng rụng vào mùa thu vậy. Kinh thành lại có những biến động phong vân nào ai mà biết được? Vào thời điểm nhạy cảm này, sao người dám để Tùy An dây vào cái mối quan hệ chết người này?"

Những lời Sở Lâm Lang nói đều là sự thật, khi nàng cáo biệt phu nhân thư lại Tri phủ hôm nay, bà ta đã kín đáo nhắc nhở nàng.

Hôm qua sự việc xảy ra đột ngột, nàng cũng bị sự tức giận làm choáng váng đầu óc, mới cãi nhau một trận với Chu Tùy An.

Nhưng đợi đến khi bình tĩnh lại, nàng cuối cùng cũng nghĩ thông suốt vấn đề, bèn dò hỏi từ miệng Doãn Phương Tuyết, dò la ra được quan lộ của vị di phụ Doãn gia kia.

Qua những lời nói bóng gió của phu nhân Tri phủ, nàng đã mơ hồ hiểu được tình cảnh hiện tại của vị di phụ Doãn gia. Cho nên những lời nàng nói bây giờ đều có căn cứ, chứ không hề nói bừa.

Triệu thị tuy không để nhi tức vào mắt nhưng lại coi trọng tiền đồ của nhi tử nhất. Dù Doãn Tuyết Phương có tốt đẹp đến đâu, cũng không quan trọng bằng con đường làm quan rộng mở của Chu Tùy An.

Năm xưa, phu quân quá cố của bà chẳng phải cũng bị liên lụy bởi bằng hữu chí cốt mà ngã ngựa hay sao? Chu lão gia tuy không bị kết tội nhưng lại mất đi chức quan, tán gia bại sản, u uất mà qua đời.

Triệu thị mỗi khi nằm mơ thấy những ngày tháng khổ cực đó đều giật mình tỉnh giấc giữa đêm khuya. Bây giờ nghe Lâm Lang nói vậy, bà ta lập tức toát mồ hôi lạnh, không khỏi nghiêng người về phía trước hỏi: "Lời ngươi nói... có thật không?"

Sở Lâm Lang cũng hạ giọng nói: "Ngày mai chẳng phải có tiệc trà của phu nhân Tri phủ sao? Mẫu thân đến đó giả vờ như vô tình hỏi thăm sẽ biết..."

Triệu thị mặt mày u ám nhưng cơn giận đã tan, lòng nặng trĩu tâm sự, đuổi Sở Lâm Lang về phòng.

Đến ngày hôm sau, khi Triệu thị từ hậu trạch của tri phủ trở về, thái độ đối với mẫu nữ Doãn thị đã thay đổi hoàn toàn. Bà chỉ than ngắn thở dài nói trong nhà bất hạnh, xuất hiện một nhi tức ghen tuông, dù có nói thế nào Sở thị cũng không chịu dung Doãn tiểu thư. Nếu để Phương nha đầu chịu thiệt thòi gả vào, trong lòng mẫu tử hai người đều cảm thấy áy náy, cũng do hai đứa nhỏ vô duyên, sau này không thành thông gia thì hai nhà cũng nên qua lại nhiều hơn.

Đông Tuyết đứng dưới cửa sổ ở hành lang chính sảnh nghe được vài câu, vội vàng chạy về thuật lại cho Sở Lâm Lang nghe.

Sở Lâm Lang đang tết tóc cho Diên Nhi, nghe thấy bà bà đổ hết tội lỗi lên đầu mình cũng không lấy làm lạ, chỉ nói với Đông Tuyết: "Đi nói với Đại quan nhân một tiếng, nói là khách quý trong nhà e rằng sắp phải cáo từ, xem hắn có muốn về tiễn hay không."

Đông Tuyết trợn tròn mắt, cảm thấy Đại nương tử nhà mình cũng quá rộng lượng rồi, còn để Chu Tùy An đích thân đi tiễn thanh mai trúc mã!

Nhưng Sở Lâm Lang lười giải thích với nàng ta, chỉ thúc giục: "Mau đi đi, kẻo quan nhân ở nha môn suốt ngày ngáy o o như chuột làm tổ, không về được!"

Chu Tùy An hoàn toàn không ngờ, mẫu thân mình và Sở Lâm Lang giao đấu mấy hiệp lại có thể nhanh chóng thay đổi thái độ đến vậy.

Cố nhân từ biệt, thân là chủ nhà, hắn quả thật nên đưa tiễn một đoạn đường.

Sau đó, Sở Lâm Lang nghe nói, lúc tiễn biệt Doãn tiểu thư ở đình nghỉ chân, thấy nàng lệ rơi lã chã, Chu đại nhân cảm xúc dâng trào, tức cảnh sinh tình, vung bút viết một bài phú tiễn biệt dài dằng dặc.

Nhưng Lưu phu nhân có vẻ mất hứng, mặt mày cau có quát mắng nữ nhi khóc lóc thật mất mặt, bảo nàng mau chóng trở về xe ngựa.

Chu Tùy An bị Lưu phu nhân mỉa mai, cảm thấy mất mặt, bèn hậm hực quay về.

Vừa bước vào cửa, thấy Sở Lâm Lang đang ngồi thêu thùa, trong lòng hắn bực bội, chỉ lẳng lặng ngồi bên bàn uống trà mà không nói tiếng nào.

Uống cạn một chén, hắn đặt mạnh chén trà xuống, bỗng phát hiện nương tử đang khoanh chân trên giường không biết từ lúc nào đã ngừng thêu, đôi mắt hạnh nheo lại nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt sắc như dao, tựa như đang từng chút một khoét sâu vào những tâm sự giấu kín của hắn.

Chu Tùy An chột dạ, bèn hỏi: "Nàng nhìn cái gì?"

Sở Lâm Lang lảng tránh ánh mắt, nghịch sợi chỉ trên ngón tay, chẳng buồn vạch trần nỗi bực dọc của phu quân, chỉ sai Hạ Hà xuống bếp bưng lên một bát chè hoa quả mát lạnh, để đại quan nhân uống giải nhiệt.

Chu Tùy An uống cạn một bát nhưng nỗi u uất chẳng vơi đi, nhíu mày nói: "Ta mới nghe mẫu thân nói, dạo này nàng rất thân thiết với Hà phu nhân Tri phủ. Ngày thường qua lại cho có lệ thì thôi, tuyệt đối đừng học theo những mánh khóe thâm độc của bà ta!"

Tri phủ đại nhân vốn thích những cô nương trẻ trung non nớt, trong nhà thiếp thất không ngớt, Tri phủ phu nhân đương nhiên phải dùng đủ mọi thủ đoạn để trấn áp đám "oanh oanh yến yến" kia.

Nghe nói chuyện vị phu nhân thư lại cho phu quân ăn mỡ heo là học được từ Hà phu nhân.

Những chuyện này, Lâm Lang từng kể cho Chu Tùy An nghe như chuyện cười.

Sở Lâm Lang luôn tâm niệm đạo phu thê là "nan đắc hồ đồ"*. Doãn tiểu thư đã lên đường về phủ, nàng không cần thiết phải tranh cãi đúng sai với Chu Tùy An nữa.

*Nan đắc hồ đồ: hiểu rõ nhưng giả vờ không hiểu.

Thế nên nàng chuyển sang chủ đề khác: "Chàng muốn thiếp học Tri phủ phu nhân thì cũng phải ngồi lên cái ghế Tri phủ trước đã. Hiện giờ Lục điện hạ đang phụ trách chỉnh đốn quân vụ, chàng là Thông phán phải tiếp xúc với các quan ải, chính là thời điểm 'đầu treo trên thắt lưng'. Thiếp khuyên chàng nên dồn tâm trí vào công việc đi, nếu lại 'một hỏi ba không biết', e rằng con đường làm quan của chàng đến đây là kết thúc rồi!"

Chu Tùy An không ngờ tin tức của Sở Lâm Lang lại nhanh nhạy như vậy, ngay cả việc hắn bị Lục điện hạ hỏi khó cũng biết.

Hắn không khỏi nhíu mày trách mắng: "Việc công, nàng đừng nên dò la nhiều, phận nữ nhi nhưng suốt ngày cứ thích lo chuyện quan trường! Nếu nàng là nam tử, nhất định còn luồn cúi hơn cả Trương Hiển!"

Sở Lâm Lang khẽ cười một tiếng, nói: "Thiếp mà là nam tử, chắc cũng chẳng phải là người đọc sách khoa cử, e rằng khó mà bước chân vào chốn quan trường!”

Thực ra nàng rất ngưỡng mộ Chu Tùy An, có thể đọc sách thánh hiền, không như nàng phải quanh quẩn trong hậu trạch, như một bà quản gia, lo lắng từng li từng tí đốc thúc phu quân "đầu đội trời chân đạp đất"? Nếu là nam nhan, có thể làm được biết bao nhiêu việc...

Nhưng lời này lại khiến Chu Tùy An rất hài lòng, trong phương diện học hành, Sở Lâm Lang vẫn luôn kính nể hắn!

Sở Lâm Lang nói xong, chợt nhớ ra điều gì, lấy từ trong ngăn bí mật ở đầu giường ra mấy trang giấy – đây không phải là thứ nàng tự bịa ra bằng con dấu khắc từ củ cải trắng.

Cửa hàng dầu gạo của nàng có giao dịch với rất nhiều quản sự, gia nhân của nhiều nhà trong châu, luôn bán cho họ với giá ưu đãi, nhờ vậy mà kết giao được không ít người.

Mấy tháng nay, Sở Lâm Lang tốn công tốn sức dò hỏi khắp nơi, kết thân với một viên lại cũ của Thông phán đại nhân, tốn một khoản tiền lớn mua được từ miệng hắn mấy tờ danh sách nhân sự ngày trước, còn dò la được không ít chi tiết chưa được giải quyết triệt để trong lúc bàn giao công việc.

Có những thứ này, Chu Tùy An sẽ không đến nỗi "như ruồi bọ mất đầu", đâm đầu lung tung trước mặt Lục điện hạ.

Mấy ngày tới, nếu hắn chịu khó đến thăm hỏi người cũ, tìm hiểu những chỗ không thông suốt khi bàn giao chính vụ, rồi viết ra một bản tấu trình về quân vụ. Có thể nhờ Trương Hiển mang về kinh thành trình lên Hoàng thượng, coi như là bản báo cáo công việc của quan lại địa phương.

Sở Lâm Lang trước đây không đưa ra, là vì chưa nghĩ ra lý do để đưa cho Chu Tùy An – phu quân nàng tính tình cao ngạo, nếu nàng đưa thẳng, giống như ám chỉ hắn làm quan bất tài, chắc chắn sẽ giận dỗi bỏ sang thư phòng ngủ.

Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc